Thursday, April 5, 2012

Chuyện chàng u sắc và ê sắc

Chuyện chàng u sắc và ê sắc…

Hồi năm học mẫu giáo, nghe mẹ bảo con trai cưng của tui là đẹp nhất. Cứ thế tin luôn. Lúc này, con trai mẫu giáo chỉ phân biệt được con trai là đi tè phải úp mặt vô tường, còn con gái… thì ngồi xuống đất. Nói chung, mình vừa đẹp trai, hát hay, kể chuyện giỏi nên chẳng thèm để ý mấy đứa chỉ biết… ngồi xuống đất và khóc nhè.
Từ lớp 1/6 tới lớp 2/6 mình cũng hát hay, kể chuyện giỏi. Nhưng quan trọng là có mấy thằng đẹp trai (hơn) đã xuất hiện. Mình có để ý em Huệ lớp trưởng. Đến lớp 4/6, mình thấy thằng Chương thủ quỹ tặng cho em Huệ cây viết pi -lốt có khắc hình hai con chim. Em Huệ cười tươi lắm. Chiều, mình lấy mắt mèo trét xuống ghế hai đứa. Thằng Chương ngứa, em Huệ ngứa, rồi mình cũng ngứa. Từ đó, mình ghét em Huệ. Ghét luôn con gái. Cái đồ chỉ thích viết pi-lốt.
Đầu năm lớp 5, mình đổi sang trường Năng Khiếu. Sĩ số lớp chuyên Anh 5A3 có 33 nữ và 3 nam . Mình đẹp thứ ba và tròn số 1. Kể từ lần xổ giun năm lớp 4, mình tăng cân đều đều. Quan trọng là năm này mình có nhìn con gái. Và cần nhất là em Thu Vân lớp phó học tập nghĩ gì về lớp phó văn thể mỹ (là mình). Cuối năm lớp 9, Vân tổ chức sinh nhật tại nhà, mình tặng hai cục xà bông Camay. Trong thiệp, mình viết: “Tắm thơm. Ngày mai có chuyện muốn nói…”. Vậy mà ngày mai ấy không bao giờ tới. Ba mẹ nuôi rước Vân qua Bỉ luôn. Sau này, gặp trên facebook, mình định nói với em câu cuối: “ Ê, muốn là người yêu đầu tiên của tui không?” - nhưng lại thôi. Giờ ghét đứa nào tên Vân, đi nước ngoài và xài xà bông Camay.
Đậu lớp 10 trường Chuyên tỉnh, mình bị cận thị và tròn hơn năm trước. Con gái ở tỉnh ghê thật, toàn yêu người lớn tuổi, gầy, đẹp trai và ở ngoài trường. Mỗi em Trường Linh hiền lành, sáng sủa… thì cũng bị thằng lùn mã tử Huy lớp 10 Tin cù cưa cù nhầy. Linh chẳng yêu đứa mập nhất trường như mình, không yêu thằng Huy, chỉ thương động vật. Một hôm, trong giờ ra chơi, nàng mua hai bánh bông lan và một bịch xí muội Thái. Gặp mình ngay cửa, nàng bảo: “Ăn không, cho bánh bông lan nè”. Chưa kịp rớt nước mắt cảm động, mình lập tức bị tạt một thùng to: “Ý quên, Linh mua cho Titi. Nó bị ốm mà còn nhiều xà mâu. Ông đừng ăn, ra chơi với tui. Tui cột nó ngay nhà giữ xe á”. Sau này, mình ghét con gái ở tỉnh, ghét đứa nào tên Linh, hận luôn bánh bông lan và dĩ nhiên cực kỳ tâm đắc “Bài ca thịt chó” của Nguyễn Hải Phong vừa sáng tác.
Lên đại học, chuyện đại sự Đoàn Hội đã lấy đi quãng thời gian đáng lý phải dành cho tình yêu của mình. Bằng chứng là đám bạn cử nhân giờ cưới gần hết. Nhiều người nghi mình bị lệch lạc có kêu đi tư vấn tâm lý. Thằng bạn “không thẳng” mém có ý định “bẻ cong” mình nhưng bất lực. Mập, to, đen, hôi mà lại xấu thế kia thì làm “trai” đi cho tao nhờ. Nó nói cay nghiệt như thế mà mình muốn khóc cũng chẳng được.
Bây giờ, mình đang tút lại vẻ đẹp trai hồi năm mẫu giáo. Mình cũng không còn ghét Huệ, Vân hay Linh nữa. Mình chỉ chờ người con gái biết dành tình cảm cho mình. Miễn người đó có trên đời thì quá tuyệt. Chắc có chứ làm gì không, con gái vẫn đầy ra đấy thôi. Lúc đó, mình sẽ đi đến đó, tặng bạn đó trái tim to ơi là to của mình và nói nhỏ: “Ê, có muốn làm động lực giảm cân mãi mãi cho tui hay không?”.
Mình nghĩ tới đây thì hạnh phúc lắm. Mình bỗng cười hehehehe

Saturday, March 31, 2012

phim hay cho con

http://vuighe.net/xem-phim-online/cau-be-dac-biet-tap-2-like-stars-on-earth--taare-zameen-par-ep-2_26417.html


sau này cha con mình sẽ cùng xem phim này

Saturday, March 24, 2012

Để đọc khi con rãnh rỗi…

Ba viết cho con trong hoàn cảnh thế này:

1. Phòng mình đang để điều hòa nhiệt độ. Mùa này trời nóng, đấu tranh tư tưởng lắm mẹ mới cho phép mở máy lạnh cả đêm. Chưa kể, mẹ còn ủ mưu chuyển qua nhà bà ngoại ngủ máy lạnh để tiết kiệm điện (nhà mình). Mà điện là một phần công việc của mẹ, của gia đình bên ngoại. Nên chuyện sử dụng nguồn năng lượng này khoa học và tiết kiệm hết mức có thể được mẹ quán triệt kỹ càng. Rồi sẽ có thứ thay thế điện năng để thắp sáng đèn, để chạy máy lạnh vào cái thời con đang ngồi đọc những dòng viết này. Suy rộng ra, điện năng rồi sẽ lạc hậu. Duy cái tính tiết kiệm thì đời nào xài cũng đậu. “Đậu” là từ hồi xưa người miền Nam hay dùng có nghĩa là “được”. Tiết kiệm đậu, thì xài được. Xài dưới mức mình kiếm được. Xài vừa phải, hợp lý. Cái nào đáng xài thì xài cho đáng. Còn cái nào không đáng thì đừng có ráng mà xài con nhé!

2. Facebook Karma Cudi vẫn sáng đèn. Hôm nay là Thứ Bảy, ngày 24/3/2012. Thời điểm này “Khuôn măt quyển sách” vẫn đang thống trị mạng xã hội toàn cầu. Thậm chí, nó đã thay đổi thói quen sống, sinh hoạt và làm việc của ba một cách nghiêm trọng. Không, trầm trọng thì đúng hơn. Nhiều lần, ba cố tình thử cắt cơn FAD - hội chứng nghiện Facebook - mà bất lực toàn tập. Những người dưới 25 tuổi dễ mắc chứng này. Mà ba thì đang 30 tuổi vẫn bị dính. Thú thật với con, ba nghĩ đến facebook nhiều hơn con khi viết đến đây. Phần nhiều là do các phản ứng phụ như coi ngó, comment, bình luận, trao đổi, up date status… sách nhiễu. Do đó, không phải ngẫu nhiên mà tạp chí Time danh tiếng đã chọn Mark Zuckerberg - nhà sáng lập Facebook làm nhân vật của năm 2010. Cũng không phải vô cớ mà ba lôi facebook vào câu chuyện của gia đình mình. Bởi chính phụ huynh của Zuckerberg, cũng như cha đẻ của Hot or Not, cũng như ba mẹ, đâu biết rằng đứa con mình tạo ra vốn đã khác với mọi người, lại còn có thêm khả năng thay đổi được thế giới.


3. Mẹ đang nằm ngủ. Thi thoảng, mẹ ngái o o, rồi trở mình, rồi khó chịu. Hôm nay, mẹ con đã nằm cả ngày vì nghén mệt. Mẹ nói: “Ở nhà kiểu này hoài phát điên”. Bởi những suy nghĩ miên man không dứt. Ba thì thấy bình thường. Vì nếu không bận lăn tăn với công việc - mẹ con hay gọi tên vớ vẫn - ba cũng có thể nằm nhà cả ngày yên bình…thường. Mà cái gì ba cũng thấy bình thường. Chuyện này khác với quan điểm của mẹ. Bà giống tánh người nhà ngoại - rất quan trọng hóa những vấn đề cần quan trọng hóa, cộng thêm cái nết riêng - hiếm khi hài lòng với cuộc sống hiện tại. Vì mẹ con là người thực tế. Mẹ đánh giá cao chuyện tích cóp mua vàng để xây dựng gia đình hơn là kiểu (ba) thức đêm thức hôm, viết nhăng viết cuội. Mẹ nghĩ về những ngày không phải lo nghĩ nhiều về tiền. Mẹ nghĩ về Cậu con lúc này, đang học lớp năm, mà đã hỏi bà ngoại bao cao su núi lửa là gì. Mẹ nghĩ về người bạn đời của mẹ phải trắng trẻo, thơm tho, thân hình cân đối. Trong khi chồng hiện tại của bà thì ngắn, to, đen, hôi lại được cái vô tích sự. Mẹ nghĩ nhiều về con trước khi quyết định trở thành một người mẹ nghiêm khắc và khó tính như con đã biết rồi. Trước khi cưới mẹ, ba có hỏi thăm dò: “Em có thể yêu anh theo kiểu tình mẫu tử không?”. Mẹ suy nghĩ ít hôm rồi nhắn tin trả lời: “Em đồng ý. Nhưng với điều kiện anh đừng nói lại với mẹ (bà nội) sợ bà buồn. Vì mẹ chỉ có một mẹ mà thôi”. Chỉ thế thôi, ba cũng đủ biết người phụ nữ này chính là mảnh ghép kỳ cục nhất của đời mình. Bởi sách có nói rồi: “Những khi bước vào giai đoạn hỗn loạn nhất của cuộc đời, con sẽ biết được uy lực của loại tình cảm kiên định, không điều kiện và vĩnh cữu này sẽ mãi lèo lái cuộc đời con”.


Ba kết thúc lời mở đầu này lúc 3 giờ 15 sáng ngày Chủ Nhật 25/3/2012
Sẽ tâm sự với con nhiều hơn…

Thursday, January 12, 2012

Ảo 1 #

Cái giá của Camel không đầu lọc là một chút say rất đầm.
Đêm của đêm. Đêm của văn chương và còi thuốc chưa dập có nguy cơ làm phát hỏa một con phố.

Tiếng chổi khuya giờ chẳng còn nhắc ai nhớ điều gì ngoài giấc ngủ muộn, tiếng trở mình lầu dưới. Khẽ khàng vui, bẽ bàng buồn.

Quạnh!

Cũng may có Phùng Cung xem đêm cùng.
Không có “nước sôi, trà đau nát bã/ Không đổi giọng Tân – Cương”
Ừ thì Born to die của ả Lana Del Ray. Nghề nghệ, phề phế phê là phê…
Biết bao giờ trở lại với cơn làm tình quằng qại cần. Chỉ mỗi tội thiếu “u”.

Come and take a walk on the wild side
Let me kiss you hard in the pouring rain
You like your girls insane
Choose your last words
This is the last time
Cause you and I, we were born to die

Lost but now I am found
I can see but once I was blind
I was so confused as a little child
Tried to take what I could get
Scared that I couldn't find
All the answers, honey

Don't make me sad, don't make me cry
Sometimes love is not enough and the road gets tough
I don't know why
Keep making me laugh,

Let's go get high


Mà gét hai là đi đâu. Trong khi ta vẫn ở đây cơ mà.
Hix hix hix…

Monday, December 19, 2011

Tặng những người phụ nữ không bao giờ biết Facebook

Ngày xửa ngày xưa, khi những dòng cổ tích của nội chảy tràn vào tuổi thơ tôi, tôi biết nội là người phụ nữ đẹp nhất trên đời. Nội nhỏ người, đẹp lão. Tóc bà bạc đều từng sợi từng sợi, óng ánh như sợi bạch kim. “Nội ơi, nội nhổ tóc đen không?”, tôi thì thầm. Nội móm mém cười, hàm răng rụng đã quá nửa. Búi tóc của bà thơm mùi dầu dừa, mỗi khi có giỗ quải hay lễ lạt, bà bới đầu, vấn khăn, đeo thêm một sợi chuyền vàng, hệt như mấy bà hương, bà hội. Nhà nghèo, nội hết nuôi heo, bán củi lại xoay ra trông cháu, rồi lo chuyện cơm nước. Nội hay kể cho tôi nghe câu chuyện ông Ba Mươi chạy đi rước bà mụ đỡ đẻ cho vợ, xong xuôi mang lại tạ cho bà mụ một con heo rừng. Câu chuyện nghĩa nhân ấy nội vẫn kể cho tới khi không còn minh mẫn. Tôi lắng nghe, lắng nghe cho đến lúc giấc mơ đến vẫn thấy nụ cười của bà. Giấc mơ của tôi còn thơm lừng cả mùi cá lóc nướng trui chấm mắm me mà nội làm, êm ru những câu chuyện cổ tích nội kể, ấm áp gương mặt nội, gương mặt Mẹ của ba - người Mẹ đẹp nhất trên đời.


Khi tôi buộc phải nghỉ chơi với cổ tích để đi học thì đã thấy chị Hai loay hoay công việc nhà. Và từ đó, trong số những người phụ nữ đẹp nhất đời tôi có thêm chị. Chị không mặn người nhưng đẹp hiền đến lạ. Hồi tôi còn nhỏ, có lần chị được lên ảnh bìa của tờ báo huyện, và hình như đó là lần duy nhất tôi thấy chị trang điểm. Không mặn mòi chuyện phấn son, chị tự nhiên như bông hoa giấy dung dị bên bờ tường. Tôi đi học xa, chị vẫn ở nhà phụ việc. Tôi đi làm, chị vẫn tỉ mỉ chăm chút cho cửa tiệm nhỏ dưới quê. Khi tôi kể cho chị nụ hôn đầu tiên, chị còn ngại ngùng nói chuyện trai gái. Tới lúc tôi hừng hực sức trẻ dậy thì, chị quên… cái thì đã luống. Có hôm hai chị em đi chơi xa, tôi lếu láo bỏ chị bơ vơ một mình, vậy mà chị không giận… còn tôi thì không biết bao giờ mới thôi ray rứt. Đến ngày chị gặp anh, cuộc tình đẹp như duyên phận. Giờ mới thấy chị cười thật sự, cái cười cũng duyên, cũng xinh như ai. Nhân ngày của phụ nữ này, tôi tặng chị hoa hồng như lời hứa. Chị sẽ hạnh phúc vì chị đáng được như vậy. Và đã là mẹ của Leo thì phải là bà mẹ đẹp nhất trên đời.


Em bước vào đời tôi, lại thêm câu chuyện về một người phụ nữ xinh đẹp. Tôi ngồi cạnh em suốt ba năm trung học và cái tình chắc cũng chín dần chín dần theo ngần thời gian ấy. Em có đạo, nhu mì, tinh tế và từ tốn như một dì phước. Tôi theo em làm dấu thánh, lén lút ăn bánh thánh từ Cha, rồi lâm râm khấn “lỗi tại tôi, lỗi tại tôi” dù chỉ là một kẻ ngoại đạo. Em chẳng trách cứ gì tôi, chỉ một nụ cười sáng, trong veo trên khuôn mặt vốn đã thánh thiện. Ngày sinh nhật, tôi mang bánh và quà đến dự cùng gia đình. Em cảm ơn ba mẹ đã sinh ra em trong đời, em cảm ơn em trai mình giúp chị cảm thấy có trách nhiệm. Rồi em cảm ơn Chúa vì… vì lẽ gì mà em không nói tiếp, chỉ lẳng lặng nhìn tôi. Sau này tôi hay đi lễ một mình, bơ vơ hệt như lời em cảm ơn Chúa không có đoạn kết trong ngày sinh nhật năm nào.
“Em có nét buồn sâu như ngọn gió
thổi lang thang qua năm tháng hao gầy
tôi có chút buồn xa như vạt cỏ
khuất chìm trong cát bỏng đến chân mây…”
Tôi nhớ em, nhớ lắm, nhớ người bạn gái - mẹ của chân như, người mẹ trẻ đẹp nhất trên đời.


Tôi tiếp tục tồn tại một cách đúng nghĩa, không thèm vội mà cũng cũng chẳng rề rà. “Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng…” làm gì? Chỉ để gió cuốn hay sao? Rồi tôi đi làm, có lúc cuồng điên say mê, có lúc chán chường tuyệt vọng thỉnh thoảng khóc cười với những chuyện vặt vãnh. Một ngày nọ, manh giấy viết vội trên bàn “Con đừng ăn uống thất thường. Cơm canh mẹ nấu sẵn trong bếp, ăn uống cho đàng hoàng. Mẹ về” làm tôi chợt nghẹn lòng. Thì ra tôi, càng học cao, hiểu rộng bao nhiêu, lại càng tự cho mình cái quyền cao hơn người, cái quyền huyễn hoặc và quên cả những người bao giờ cũng vì mình. Mẹ không đẹp, nhưng phúc hậu. Lâu lâu, để ý kỹ lắm mới thấy bà nở một nụ cười. Con cái đông, chưa có đứa nào thực sự làm mẹ an lòng, chưa có đứa nào vuốt thẳng được những nếp nhăn trên trán mẹ. Mà các bà mẹ thì có bao giờ thôi lo lắng cho con. Nếu có buồn thì mẹ tìm bà dì, ông cậu mà tâm sự. Bên nhà anh chị mình, lúc nào cũng thấy mẹ ngủ ngon hơn ở nhà. Phàm ai cũng muốn được che chở, ai cũng có nhu cầu được yêu thương, phải không mẹ. Nếu mất hết tất cả, tôi biết chắc ngay dưới gối nằm của mình sẽ còn lại một điểm tựa vững chắc tình thương của mẹ - kiên định - vĩnh cửu - không điều kiện, sẽ mãi mãi lèo lái cuộc đời tôi. Và đã là người mẹ thì có cái đẹp nào sánh bằng.
Mẹ ơi!

Sunday, December 18, 2011

Tình yêu

Sếp có một thói quen rất… yêu là kết thúc ngày làm việc thứ Hai của mình bằng một cú điện thoại: “Đang làm gì đó. Ừ, về đây!”. Sếp gọi điện cho vợ. Nói chuyện cứ như đang hò hẹn với người yêu. Nói theo sách là hai vợ chồng không son mà “tương kính như tân” í. Uh, tình yêu từ ngàn đời, vẫn len lỏi trong mầm sống của nhân loại. True love never lie... kekkee

Anh Sếp phó cũng có một thói quen rất… yêu. Cứ khoảng tầm 4 giờ chiều là chạy đi rước con. Nếu được làm cùng anh hơi khuya là thế nào cũng nghe được nhiều cuộc trò chuyện… ưỡn ẹo. Khi thì anh gọi thăm con, khi thì hai cô con gái rượu (bồ đào) nũng nịu cùng bố. Ba cũng thương mình như thế (sure), nhưng cách thể hiện khác hoàn toàn. Đôi khi im lặng có ý nghĩa hơn những lời nói. “Yêu lắm. Ngủ chưa. Ngoan ngoan cuối tuần ba Chim chở đi Mega Star coi Sherk”… khà khà khà

Mẹ cũng có một thói quen rất… yêu. Mỗi ngày không trò chuyện với cô con gái lấy chồng xa là không chịu được. Cứ như là ở NTT và Cai Lậy. Mẹ kể về một ngày bình thường, tâm sự những chuyện bí mật, dặn dò gì đấy hay thậm chí cao hứng la rầy. Chị ngồi nghe, yêu như lúc được ở gần mẹ. Áp cái phone vào tai mà cứ thấy như tay mẹ xoa bụng. Hai bên im ru bà rù mà nghe thật rõ: “Ráng ăn uống nhiều vào đi con. Ít bữa nữa là mẹ qua rồi… Ngủ chưa bà, thức cho lắm. Đúng là phí sức”.

Em cũng có một thói quen rất… yêu là im lặng. Anh thích nhìn em như thế vì đó là lúc anh… thích nói thật nhiều. Người ta thường phải chú ý đến những dấu hiệu của cuộc sống. Những dấu hiệu đó giúp người nọ nhận ra người kia là bạn soul mate của nhau đến trọn đời. Em đã tìm thấy dấu hiệu của mình chưa?

Anh thì…

Tình yêu



lạ

thật!

Collages32

Tình thư cho AI

  Ngày 25/4/2024 Tiếp nối những chuỗi ngày yếm thế, ba viết thư cho con. Nếu không ai đọc thì thật buồn cho người viết, nhưng một khi đã c...