Showing posts with label Mấy người này hay lắm. Show all posts
Showing posts with label Mấy người này hay lắm. Show all posts

Tuesday, November 15, 2022

VIẾT

"Viết"

Ngày nhận ra chúng ta đều là bào tử trong cây nấm vĩ đại có tên cuộc đời, trong vũ trụ này, mọi ngông cuồn đều sẽ nhận lấy một mức giá đúng.

Tôi biết mình đang bị sai khiến bởi dục vọng nên tôi sẽ cố đạp thắng bằng chữ mình: Tâm ma hóa ra tâm Phật (Ngộ nhận)

Mục tiêu viết của tôi là thực hiện cuộc đối thoại không ngừng giữa con người và trí khôn của con  người. Phiên bản phi thoại dài hơi, láu cá và có chủ đích. Nên đọc tôi xong thì cùng viết với tôi. 

Vũ trụ được tạo ra bởi muôn vàn câu chuyện kể về một câu chuyện. Một bào tử có thể dẫn đến họa diệt vong nếu nó không tự đắp xây cho mình lẽ sống. 




Sunday, November 13, 2022

VƯỢT SÓNG TRỞ VỀ... NHÀ VÀ VƯỢT SÓNG RA ĐI...

 #NĂMCHOHÔMNAY

1.

Không gì có thể chối cãi được nữa rồi, tôi rất muốn trở thành một nhà văn. Tôi rất thích viết. Tôi có ghi trên blogspot này là kiểu viết vì niềm đam mê. Nên giờ đây, để phục hiện giấc mơ vàng son trẻ của mình, tôi sẽ tiếp tục mài bén lưỡi gươm và viết thấu cáy. Sau này, hoặc kể từ giờ, tôi sẽ đổi bio của mình là @rtist và Writer. Tôi tạm dùng không gian Vinh studio như xưởng đẽo chữ. Và nếu bạn đọc có cơ may té vào vùng nội dung đây, sẽ hiểu được ra chính chốn này gần với bản thảo. Những con chữ thô vụn được viết ra liền tươi, giống như kiểu món tiramisu trộn hầm bà lằng xắn cấu (chính tả chek sau) không tinh chỉnh, không nhiều kỹ thuật cầu kỳ. Thứ tôi mang đến cho bạn chính là các tảng nội dung thô và gần với sự thật của tôi nhất. Hôm nọ, đọc về Hamves Bela, ông ta nói đại ý rằng nghệ sĩ rởm là nghệ sĩ chỉ có suốt ngày tán thán chữ mình. Mà tự soi gương tự sướng lại càng dở. Điều này hoàn toàn đúng với tôi và khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về chặng đường sắp tới. Liệu với tất cả những gì hoảng hốt trôi qua với mấy mùa, tháng, năm trước now, tôi đã và đang làm được gì cho chính cuộc đời mình bằng chữ. Dăm ba nội dung, dăm ba cái chaos, dăm ba cái ngu ý vắt não, rồi cũng xếp xó, rồi cũng gửi đến vũ trụ dịu kỳ thấu hiểu được, nghe được chính mình nghĩ gì. Mới đây thôi, điều đó đã khiến tôi cảm thấy mình giống như một tên hoang đường ti tiện. Rằng thứ con người của tôi là loại chả màng gì đến tương lai hệt như tên vô lại chán chường. tay này xảo ngôn, luôn xếp xó đời mình và đưa tất cả mọi sự trù bị, đồng vốn của mình về vô cực. Tôi đã viết nhưng tôi biết mình viết vì điều gì chưa? Mục tiêu viết của tôi là gì? Động cơ nào sai khiến tôi viết? Tôi có bị thao túng tinh thần bởi ai trong lúc viết không và liệu toàn bộ nội dung của tôi sẽ trả lời cho câu hỏi lớn nào cho vấn đề mà tôi phục hiện. 

2.

Đang định dành hết sự tỉnh táo khi viết, để cố không cho ý mình va phải THC, thì ngay lập tức tôi phải làm một bi thật đầy. Hok lẽ đây là cách tôi gọi là phản tư, vừa cố từ chối vừa thực hiện ngay khi có điều kiện là loại tâm lý nghiện sĩ hay cái gì kỳ hơn vậy? Hóa ra bấy lâu nay, muốn hiểu được chính mình, tôi đã không hoặc chưa bao giờ quan sát và ghi chú lại thấu đáo mọi hành vi và ngôn ý của mình. Và vì không quan sát, nên cuối cùng không thâu được bất kỳ data nào có giá trị để phát huy, hoặc cố gắn sản xuất ra được các sản phẩm nào kiếm tiền được từ nó. Một kẻ chưa bao giờ biết kiếm tiền mà lúc nào cũng đau đáu về tiền, thì có lẽ kẻ đó tâm thần thật. Tôi không biết mình sẽ đi về đâu với chữ, việc đào sâu trong viết liệu có giúp tôi trở nên deep - chuyên chính hơn với cái tôi gọi là #nghềviết? Liệu ra nếu quan sát mình, tôi có đủ dũng cảm để uốn nắn tất cả mọi sai lầm của mình, sao cho phù hợp với thế giới, phù hợp với cái cần phù hợp. Hay thực tế là nếu rèn luyện thói quát sát mình thật sâu, có lẽ tôi phải lòng chính mình thì lúc đó còn vô phương cứu chữa. Hok lẽ giờ trời đang yên biển lặng, nhà cửa đang giàu có lộng lẫy đồ sộ nguy nga, tự nhiên phải bỏ tất cả để đi vào bên trong. Liệu khi đi sâu vào bên trong tôi có gặp tôi không. Hay đi vào bên trong rồi, tôi sẽ lọt thỏm vào một lỗ đen to tướng. Hãy học cách học. Thế thì viết đối với tôi là học viết vậy.

3. 

Chuyện hôm nay, tôi bắt đầu bước vào thể nghiệm làm MC. Có thể là chính xác bắt đầu con đường trở thành người kể chuyện theo đúng phong vị mình. Hôm nay cầm giấy, hôm sau chắc có lẽ đọc ý ngay thẳng của mình thích hơn. Vì lúc đó, khâu biên tập đã trở nên là một cỗ máy nội năng thần kỳ. Bài viết của tôi hôm nay có chủ đề VSTV cũng được chuẩn bị khá bợp chợp, vay mượn và tôi cảm thấy hết sức bình thường. Dạo gần đây tôi không còn ám ảnh về những thứ ám ảnh. Tôi cảm được các vấn đề suy thoái CÓ đến cũng hệt như cách trước giờ tôi luôn nhìn ra sự thật và điểm đến của vấn đề vài phút trước khi mọi người nghĩ tới. 

Chỉ có điều lần này, tôi quyết tâm không chia sẻ với bất kỳ ai hết ngoài mình. Vì có thể đây là một kho báu tôi càng (biết cách)  khai thác, tôi càng trở nên giàu có và dư dật. Vì ngay đây lúc này, bạn có biết là cảm giác chữ chảy qua mình nhiều tới mức mà nó sẽ khiến cho tất cả các writer khác phải ganh tỵ hoặc có muốn cố mà sẽ sớm trở thành quá cố. 

Đấy bạn thấy chưa, mới cho con đỹ ý nó đi rong thôi mà nó đã dắt lú mình, và không ngần ngại đưa mình đi vào cái vũng hồ đồ. Chỉ nói, lúc này biểu hiện là viết, mà không ngại mồm ngại mắt. Khi trò chuyện nhân danh sự sáo rỗng, bạn sẽ réo tên ai? 

Tôi vụ va cho cái suy nghĩ vừa xuất hiện bên trên là hành vi cổ xúy suy đồi của THC, một nét cá tính bitches khác của cần sa bên cạnh các keywords thư giãn, chữa lành.

Sẽ làm một bi nữa để nâng cảm xúc hay thậm chí là quan điểm lên một cấp độ. Để xem viết từ lúc có nó, tới lúc hết nó xem có hay và slay hơn không. 

Đấy, lại cố tình xuyên tạc tác dụng phụ của cần sa bên cạnh việc tự hưng phấn rồi. Mentor mà có mặt ngay đây phút này y sẽ cho là mình suy đồi chứ không phải cái đồi bị suy. Y vẫn sẽ dạy trước, cuốn cho mình một điếu tươm tất sau. Vì y sẽ bắt mình đọa ngục họa hình từ chính câu chuyện y tạo dựng tức thời, dựa trên mọi ngu ý của mình khơi gợi. Té vào chính ý nghĩ mà mình đã tự khởi xưởng, bị ám thị bởi sự mỹ hóa giáo điều đổ vấy cho THC mà lại đồng thời muốn tiêu diệt tất cả các THỨC đó để đỡ đau não. Thiệt là phức tạp quá đi. Hút cần thôi mà ghê dị sao?

3. 

Cấu trúc viết 5 fortoday thực ra khá tích cực cho kiểu writer mà có ngu ý tràng giang đại hải. Nó gợi ý về một bức tranh to bự hơn cái mình định viết, về cái gì cần và cái gì đủ. Ngay khi mình phóng chiếu ý niệm ngũ hành trong lúc viết, ra vũ trụ, bạn sẽ cảm thấy sáng tạo trong chừng mực cho phép rồi. Bạn có 5 ý phải (kể) hoàn thành. Vì giống như nhổ cỏ vườn tâm: dọn phải biết cách. Đốt chữ là tôn trọng hay đốt cần là tôn trọng? Đốt chữ cháy ra chữ, hay đốt cần mới chảy chữ ra? Đốt sách là giết sách hay đốt sách là cứu sách? Làm thế nào để quan sát chính mình và có được các kết quả tích cực từ quá trình đó. Hay là chủ động buông xuôi mặc cho dòng đời định nghĩa cho rồi. 

Vâng, tôi hiểu trên đỉnh cao là sự lặng im. Sự lặng im thông thái. Sự lặng im có chủ đích. Rằng nếu như chưa thực sự bước vào trạng thái thiền định, quán khí trong thân, thì tôi có thể dùng viết như công án thiền. 

4.

Thiền viết. Thiền viết giống như bạn sống trước lời nhật ký. Đây là trò chơi tôi làm thường xuyên năm tôi học lớp năm. Kiểu sáng sớm, tôi sẽ viết vào nhật ký và thực hiện đúng y như những gì tôi viết. Bởi tánh tôi hanh quên, mà người hay quên độc đáo này, lúc nào cũng tin mình có thể đẻ ra những ý tứ độc lạ. Vì có lẽ tôi đã là người đẻ ra được đứa con vong tên Nguyễn Hồ Phước Chữ. Nên không thể nào đạt được một chiếc con vật lý để đặt tên Chữ. Huống chi tôi cũng là loại tự nhiên muốn nhân loại không cần phải nhân giống quá nhiều để bảo toàn sự yên bình của chính hành tinh này. Quan điểm cấp tiến cộng hòa này cậu có thấy gần giống như việc cổ xúy cho việc không đồng hành với sự tiến bộ của loài người. Và viết tới đây thì cậu có thể thấy được sự nguy hiểm của một diễn trình không biết suy nghĩ sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng. 

BUÔN NGỦ VÀ KÉM HIỆU QUẢ, TÔI SẼ LẤY KENCOS TRỊ ĐỘC.

5. 

Nếu tiếp tục dùng công án viết để quán sát chính mình, chỉ trong vài mươi phút vừa rồi, tôi có thể tiếp tục đổ vấy cho xao nhãng. Hoặc chính là THC cài vào. Vâng. Chứng lan man. Chứng chuyện nọ xọ chuyện kia. Vì kiểu ngay khi mầy vừa toan huênh hoan giáo điều, thì phản tư đến và làm cho tất cả mọi hành động theo sau đó trở thành một trò hề. Tuy nhiên, quá trình quan sát này khiến mình cảm thấy hài lòng và bắt đầu nhận biết cấp độ 1. Hôm nay, tôi thật tĩnh tại ý thức chuyện mình làm, thứ mình nghĩ và cái mình định viết. Viết cố thì sẽ thành cố viết. Viết vì viết bởi thì sẽ thành chả ra gì và phí phạm với dữ liệu đầu vào. Rõ ràng, cái tồn tại trong não bạn hoặc chữ, đâu phải được quyết định bởi THC. Hoặc bạn cố làm nhanh quá trình đó lại, hoặc bạn cố trì hoãn. Rồi sau đó, do không có thói quen rèn luyện kỷ luật mà mọi dữ liệu đầu ra của bạn đều là tập hơp các kết quả không thực. Vậy nên tôi không còn trách oán bất kỳ phương tiện nào ngăn trở hoặc xúc tiến tôi đến với bộ môn viết. Tôi đã biết viết và tôi và viết vốn không tách rời nhau. Viết là ngôn lời. Khi tôi im lặng, đồng nghĩa với việc tôi đang viết. Và khi tôi đang viết, đồng nghĩa với việc tôi đã thực hành pháp môn im lặng truyền kỳ. Điều gì mang đến cho tôi suy nghĩ tiêu cực, nếu chỉ vướn chấp vào bề ngoài của sự vật sự việc. Tôi liệu có tiếp tục trở lại làm một người bình thường hữu dụng đúng như cách tôi tự dứt mình khỏi ma túy đá, ma túy thuốc lá và ma túy đb. Dĩ nhiên, việc biết mình muốn gì và mục đích sống của đời mình không thể đến ngày một ngày hai. Huống chi quá trình này tôi chưa thực sự khởi động. Lẽ dĩ nhiên, tôi chọn cách bước qua năm tuổi 40. Nghĩa là 10 năm kế tiếp, quan sát chính mình thật kỹ. Tôi đọc lại mọi dữ liệu mình có để chuẩn bị làm thanh sạch các suy nghĩ của mình cho hành trình 10 năm tiếp theo ở tuổi 50, 60, 70, 80 thật rạng rỡ. Dầu gì tôi cũng là con của ba mạ tôi. Ba tôi tên Tài, mẹ tôi tên Hoa. Và trong lúc không biết mình sinh ra với phận số và mục đích gì. Trước khi linh hồn đến với các tế bào sống và vực dậy một hình nhân nào đó đảm nhận việc chuyển giao các thông điệp linh thiêng của vụ trụ dưới hình hài một con người. Bạn được đặt tên. Ai đó gọi tên bạn thông qua ngôn lời ba mẹ bạn. Và người đầu tiên sẽ viết về bạn trước khi rời viện, viết tên bạn trong mọi thưởng phạt phân minh. Tên mình là lẽ sống của đời mình. Vinh ơi. Vinh ơi. Vinh ơi. 







Monday, April 23, 2012

http://www.go.vn/diendan/showthread.php?573994-Khi-bo-co-n-tho-Faina-Glagoleva

Vài lời của tác giả

Các cháu thương mến!

Tôi muốn kể cho các cháu lý do viết cuốn sách này. Tôi có một cô con gái tên là Xasa. Bây giờ cô ấy đã lớn, khi nói về mình, cô ấy thường nói: “ Khi con còn bé…” Vâng, khi còn rất nhỏ, Xasa thường đau yếu, lúc thì cảm cúm, lúc thì viêm họng hay bị sưng tai. Nếu có lúc nào đó tai các cháu bị làm độc, các cháu mới biết nó đau đến dường nào. Nếu không, cũng chẳng còn cách nào giải thích cho các cháu hiểu được.

Có một lần Xasa đau tai, khóc suốt cả một ngày, một đêm, không ngủ được chút nào cả. Tôi thương con gái đến nỗi muốn khóc theo nó luôn. Tôi đã đọc sách hoặc kể chuyện vui cho cô bé nghe. Tôi kể câu chuyện vì sao lúc còn nhỏ tôi đã ném một quả bóng mới của mình xuống gầm xe. Xasa rất thích câu chuyện đó. Cô bé ngạc nhiên khi biết rằng Bố mình cũng từng là một cậu bé, đã làm những trò tinh quái, cũng đã từng bị phạt. Cô bé nhớ câu chuyện đó và cứ khi nào đau tai, Xasa lại kêu lên: “Bố ơi! Tai con đau quá! Kể cho con nghe chuyện lúc Bố còn bé đi!” Và mỗi lần như thế, tôi lại kể một câu chuyện. Các cháu sẽ đọc những câu chuyện đó trong tập sách này. Tôi đã cố nhớ lại tất cả các chuyện đã xảy ra với tôi vì tôi muốn làm cho cô con gái đau ốm của tôi cười lên. Hơn nữa, tôi muốn con tôi hiểu rằng thật không tốt đẹp gì khi mình tham lam, ích kỷ, khoe khoang hoặc hợm hĩnh.

Không có nghĩa là lúc nhỏ khi nào tôi cũng thế cả. Có khi không nghĩ ra được chuyện nào, tôi lại kể chuyện của những ông Bố khác mà tôi biết. Xét cho cùng thì ông Bố nào cũng từng là một cậu bé. Do đó, các cháu sẽ không thấy có chuyện nào trong này là bịa đặt cả, tất cả các cậu bé con nào cũng đã gặp phải. Bây giờ Xasa đã lớn. Cô ấy ít khi đau ốm và có thể tự mình đọc những cuốn sách rất lớn.

Nhưng tôi cho rằng có lẽ tất cả trẻ con đều muốn biết điều gì đã xảy ra cho một ông Bố khi còn nhỏ.

Đó là tất cả những gì tôi muốn nói. Nhưng hãy chờ đã! Còn có nhiều điều hơn nữa đối với cuốn sách này. Mỗi một người trong các cháu có thể tự mình khám phá phần còn lại bởi vì Bố của các cháu cũng có thể kể chuyện lúc ông ấy còn nhỏ và Mẹ của các cháu cũng vậy. Tôi cũng rất muốn nghe các câu chuyện đó nữa.

Chúc các cháu mọi sự tốt lành

Bạn của các cháu
A. RASKIN




Friday, April 20, 2012

William Faulkner và sứ mệnh của nhà văn


(Trích Con đường sáng tạo, Nguyễn Hữu Hiệu, 1973)
1.
William Faulkner sinh năm 1897 tại New Albany, Mississipi. Ít lâu sau gia đình ông dọn tới Oxford, nơi cậu Falkner (không có “u”), dầu đọc sách rất rộng, thi trượt trung học. Năm 1918 ông gia nhập Không Quân Hoàng Gia Gia Nã Đại. Bị thương nhẹ, ông trở về đi học đại học lại rồi bỏ dở.
Được Sherwood Anderson khuyến khích, Faulkner viết Soldier’s Pay, (1926), cuốn tiểu thuyết đầu tiên của ông được nhiều người đọc là cuốn Sanctuary (1931), một cuốn sách kích động ông viết sau Mosquitoes (1927), Sartoris (1929), The Sound and the Fury (1929)  As I Lay Dying (1930). Một loạt tiểu thuyết kế tiếp tạo thành Yoknaptawpha huyền sử: Light in August (1932), Pylon (1935), Absalom, Absalom! (1936) The Unvanquished (1938), The Wild Palms (1939), The Hamlet (1940)  Go Down Moses (1941), Những tác phẩm quan trọng của ông sau Thế Chiến II là: Intruder in the Dust (1948), A Fable (1954) và The Town (1957). William Faulkner được giải thưởng Nobel văn chương năm 1949.
Tất cả những nhân vật của Faulkner đều cảm nghiệm sự quyến rũ của bất hạnh, của suy đồi hay của cái chết. Những nhân vật lớn của Faulkner đều có thái độ nhẫn nhục khôn ngoan của nhân vật Sophocle. Khuất lụy định mệnh, chấp nhận định mệnh khốc liệt một cách thầm lặng, gánh tất cả gánh nặng quá khứ, một cách gan góc. Can trường, rộng lượng, lương thiện, dịu dàng, đau khổ, nhẫn nại và kiêu hãnh vươn thẳng lên sau giông tố, là điều Faulkner muốn truyền đạt qua tác phẩm của ông. Vì lẽ đó ông ca ngợi những người da đen, những nông dân, những kẻ ngây dại, những trẻ em, những kẻ sống bằng bản năng, những kẻ nghèo khó, những kẻ tin vào cuộc đời, vào tình người, vào quá khứ. Bởi họ sẽ tồn tại như cỏ già trên sa mạc cằn khô.
2.
“Con người là tổng số của những nỗi bất hạnh của hắn. Người ta có thể nghĩ rằng nỗi bất hạnh một ngày kia sẽ kết liễu bằng cách mỏi mòn đi, nhưng lúc đó chính thời gian lại trở thành nỗi bất hạnh của ta” (a man is the sum of his misfortunes. One day you’d think misfortune would get tired, but then time is your misfortune…)
Tư tưởng thường được trích dẫn trên trong cuốn Âm thanh và cuồng nộ khiến người ta hiểu lầm Faulkner rất nhiều. Tiểu thuyết Faulkner không riêng gì cuốn Sanctuary chính là “sự thâm nhập của bi kịch Hy Lạp vào tiểu thuyết trinh thám” (l’intrusion de la tragédie grècque dans le roman policier) như nhận xét của Malraux. Có lẽ phải nói đó là một cuộc phục hồi và canh tân của Bi Kịch.
3.
Bàn về tác dụng của bi kịch, Aristote chỉ nói đúng một nửa khi nhận định rằng trong bi kịch đó có mầm kinh hoàng và bi thương, Schopenhauer cũng chỉ đúng bán phần khi cho rằng bi kịch dậy người ta nhẫn nhục. Không, bi kịch là một cái gì khác thế và hơn thế nữa. Nếu Aristote có lý thì bi kịch sẽ là một nghệ thuật tai hại cho cuộc đời; ta phải đề phòng chống lại nó như một nguy hại chung và như một nỗi ô nhục. Nghệ thuật thông thường là kích thích mãnh liệt của cuộc đời, một nỗi say sưa cuộc đời, một ý chí sống, trong trường hợp này lại phục vụ cho sự đồi bại, phục vụ cho bi quan chủ nghĩa nguy hại cho sức khỏe chung. [1] Nếu Schopenhauer có lý thì bi kịch lúc đó sẽ là một hiện tượng phân hóa, băng hoại. “Bi kịch sẽ là một triệu chứng suy đồi” (Sđd.)
Bi kịch, theo Nietzsche, trước hết là một phương thuốc phòng ngừa, “một cuộc chủng đậu chống lại định mệnh không thể tránh khỏi” (eine Inoculation des unvermeidlichen Schicksals). Từng chút, từng chút một, qua bi kịch, cảm xúc bi tráng được tiêm nhiễm, trồng độc vào trong chúng ta, để sửa soạn cho chúng ta sẵn sàng đón nhận những mối kinh hoàng thật có. [2] Và để chúng ta thấu hiểu định mệnh thê thảm bao la chung của con người mà trên đó những nỗi đau khổ của ta chỉ là một phần tử rất nhỏ, để chúng ta thấy rõ rằng tất cả những nỗi đau khổ của cuộc đời chúng ta chỉ triệt tiêu khi chúng gia tăng và bằng mẫu số chung, nghĩa là khi con người phóng lớn định mệnh riêng tư đến độ tương đồng trùng khít với định mệnh con người.
Vì hiểu mệnh là yêu mệnh
Amor fati
hiểu mệnh là giải mệnh
understanding destiny is its undoing [3]
Chuyến xe luân lạc chở người truân chuyên chỉ dừng lại khi người bạc mệnh bằng lòng nhận phận.
4.
Faulkner còn đi xa hơn nữa. Con người không những phải nhẫn nhục chấp nhận định mệnh, con người còn phải chiến thắng cả định mệnh nữa.
Và nâng đỡ con người và khuyến khích con người trong cuộc chiến đấu để sinh tồn và trường tồn ghê gớm này là chức vụ của nhà văn. Nhà văn không được chiều theo sự yếu đuối và sa đọa của con người. Không thể có một thứ nghệ thuật hư vô. Không thể có một thứ nghệ thuật đòi chết. Không thể có một thứ nghệ thuật bi quan. Nghệ thuật bao giờ cũng phải khẳng định.
It n’y a pas d’art pessimiste… L’art affirme.
Nietzsche, Volonté de Puissance, II 460.
5.
Như thế nghĩa là Nhà Văn không được nói về cô đơn; hắn phải nói về cô đơn  sức mạnh. Nhà văn không được nói về đau khổ; hắn phải nói về đau khổ  giải thoát. Nghĩa là hắn phải trình bầy “Cuộc Đời Toàn Diện”. Và hắn không được nói về trái cật thay vì trái tim Hắn phải nói về trái cật để bổ túc trái tim. Hắn không được nói về tình dục thay vì tình yêu. Hắn phải nói về tình dục để hỗ trợ tình yêu. Hắn không được nói về sa đọa thay vì thánh thiện. Hắn phải nói về sa đọa như một cám dỗ của thánh thiện  như một bước đầu của trưởng thành. Nghĩa là hắn phải nói về “Con Người Toàn Diện” vậy.
6.
Nghệ thuật là phải đến cùng, (L’art consiste à aller jusqu’à bout – Henry Miller). Nhà văn không được bỏ nhân vật của mình bơ vơ giữa mê lộ. Hắn phải đẩy con người tới tận cùng giới hạn của nó và cho thấy rằng ngoài vòm trời này còn có những vòm trời khác và tất cả mọi con đường, nếu được theo đuổi đến cùng kiệt, đều dẫn tới thiên đàng. Một thiên đàng thích hợp với ước vọng và kích thước của mỗi người.
7.
Chính trong thời gian đau ốm, chúng ta không được phép bi quan [4] . Cũng vậy chính trong thời đại bi thảm, chúng ta phải chấm dứt mọi triết lý bi đát. Đó là sự đề kháng cần thiết. Đoạn văn dưới đây không phải chỉ là đoạn mở đầu tầm thường của một cuốn “dâm thư” bị lên án nhiều lần ở đầu thời đại chúng ta. Nó phải được coi là một phương châm.
Thời đại chúng ta cốt yếu là một thời đại bi thảm, bởi thế chúng ta từ chối coi nó một cách bi thảm. Cuộc đại biến động đã xẩy ra, chúng ta đang ở giữa những đổ nát, chúng ta bắt đầu xây dựng những nơi cư trú nhỏ bé mới, có những hy vọng nhỏ bé mới. Đó là công việc khó nhọc nhằn: bây giờ không có một con đường bằng phẳng nào dẫn tới tương lai: nhưng chúng ta đi vòng quanh hay bò qua những trở ngại. Chúng ta phải sống, thây kệ biết bao nhiêu bầu trời đã sụp.”
(Ours is essentially a tragic age, so we refuse to take it tragically. The cataclysm has happened, we are mong the ruins, we start to build up new little habitats, to have new little hopes. It is rather hard work: there is now no smooth road into the future; but we go round, of scramble over the obstacles. We’ve got to live, no matter how many skies have fallen.)
D.H. Lawrence, Lady Chatterley’s Lover, p.1.
8.
Khuyến khích con người rằng: Chúng ta phải sống, thây kệ biết bao nhiêu bầu trời đã sụp. (II faut bien que nous vivions, malgré la chute de tant de cieux.)
Là cứu cánh của nghệ thuật. Đó cũng là vinh quang, lao khổ và nhục nhằn của nhà văn, bởi trước ai hết, hắn phải cảm nghiệm sự phá sản của những giá trị mà thời đại hắn đang tôn sùng, xuống đến cùng đáy tuyệt vọng bởi sự sụp đổ của những bầu trời cũ, và cũng trước ai hết, hắn phải gợi lại những chân lý cổ xưa đồng thời sáng tạo những giá trị mới, tạo dựng những chân trời mới làm phương châm, làm hành trang, làm thực phẩm cho những thế hệ tương lai, giúp con người đủ sức chịu đựng và chiến thắng.
Đó chính là sứ mệnh cao cả của nhà văn.
*
Sứ mệnh của nhà văn
Diễn từ của William Faulkner khi nhận giải Nobel Văn chương 1949
Tôi cảm thấy rằng giải thưởng này không được trao cho tôi với tư cách một con người nhưng cho tác phẩm của tôi – tác phẩm một đời tạo tác trong khắc khoải và lao khổ của tinh thần con người, không phải vì lợi lộc mà là sáng tạo từ những chất liệu của tinh thần con người một cái gì chưa từng có đó trước kia. Bởi thế giải thưởng này chỉ là giải thưởng của tôi trong kỳ vọng. Tìm cách cung hiến số tiền trích từ giải thưởng này cho tương xứng với mục đích và ý nghĩa khởi nguyên của nó không phải là việc khó khăn. Nhưng tôi cũng muốn xử sự tương tự như vậy với lời hoan hô nồng nhiệt, bằng cách dùng giây phút này như một chóp đỉnh từ đó tôi có thể được lắng nghe bởi những thanh niên và phụ nữ đã sẵn sàng hiến mình cho sự khắc khoải và lao khổ tương tự, giữa những người đó chắc chắn đã sẵn có một người một ngày kia sẽ đứng nơi tôi đang đứng hôm nay đây.
Thảm kịch của chúng ta hôm nay là sự sợ hãi vật chất chung và phổ quát đến nay đã được chịu đựng quá lâu đến nỗi chúng ta vẫn còn có thể chịu đựng nổi. Không còn có những vấn đề tinh thần nữa. Chỉ còn có một vấn đề duy nhất: Chừng nào thì tôi sẽ bị nổ tung đây? Bởi lẽ đó, người thanh niên hay phụ nữ viết lách hôm nay đã quên mất những vấn đề của tâm hồn con người giao chiến với chính nó, điều duy nhất tạo nên tác phẩm hay bởi vì duy điều đó đáng viết, đáng khắc khoải và lao tâm khổ trí.
Hắn phải học lại những vấn đề ấy lần nữa. Hắn phải tự dậy hắn rằng điều đê tiện nhất trong hắn rằng, hãy quên nó đi mãi mãi, đừng để một khoảng trống nào trong phòng làm việc hắn cho bất cứ điều gì ngoài những chân lý và sự thực xưa cũ của tâm hồn, những sự thực phổ quát cổ điển mà thiếu chúng bất cứ câu chuyện nào cũng chỉ có tích cách phù phiếm và đáng trách bị – đó là tình yêu và danh dự và từ bi và kiêu hãnh và bác ái và hy sinh. Cho đến khi nào làm như vậy hắn tiếp tục làm việc quần quật dưới một lời nguyền rủa. Hắn không viết về tình yêu mà viết về tình dục, về những sự thất bại mà không ai mất mát mảy may gì có giá trị, về những cuộc chiến thắng không hy vọng và tệ hơn cả không từ bi hay bác ái. Những nỗi phiền muộn của hắn không hằn sâu trên một lóng xương nhân loại nào, không để lại một vết sẹo nào. Hắn không viết về trái tim mà viết về trái cật.
Cho đến khi nào hắn học lại những điều đó, hắn sẽ viết như thể hắn đứng giữa đám đông và ngắm nhìn sự tàn lụi của con người. Tôi từ chối không chấp nhận sự tàn lụi của con người. Thật khá dễ dàng khi nói rằng con người bất tử chỉ vì nó sẽ chịu đựng, rằng khi tiếng chuông tận thế cuối cùng vang rền và tiêu tan từ mỏm đá cheo leo vô giá trị không dòng nước muộn tới viếng trong ánh chiều tà le lói cuối cùng, rằng ngay cả khi đó nữa vẫn còn có một âm thanh; đó là tiếng nói mong manh không thể dập tắt hãy còn tiếp nối. Tôi khước từ không chấp nhận điều này. Tôi tin rằng con người không những chịu đựng; nó sẽ chiến thắng nữa. Nó bất tử, không phải vì giữa muôn sinh vât một mình nó có tiếng nói không thể dập tắt được mà bởi vì nó có một linh hồn, một tinh thần có khả năng bác ái và hy sinh và chịu đựng. Bổn phận của thi sĩ, của nhà văn, là viết về những điều này. Đặc ân của hắn là giúp con người chịu đựng bằng cách nâng cao tâm hồn con người, bằng cách nhắc nhở con người tới lòng can đảm và danh dự và hy vọng và kiêu hãnh và bác ái và từ bi và hy sinh đã là vinh quang huy hoàng của quá khứ nó. Tiếng nói của thi sĩ không cần chỉ là bia kỷ niệm ghi dấu con người, tiếng nói đó còn có thể là một trong những vật chống đỡ, những cột trụ giúp cho con người chịu đựng và chiến thắng nữa.

[1]Nietzsche, Der Wille zur Macht.
[2]Cf. Charles Andler; Nietszche, sa vie et sa pensés, t. I p. 45 f.f. Schiller
[3]Jean Pouillon, Time and Destiny in Faulkner.
[4]Nietzsche, Ecce Homo
Nguồn: http://butchitoru.wordpress.com/2012/04/17/writers-mission/

Thursday, April 5, 2012

cái đẹp là một lời hẹn


13.01.2011
Khi nhìn thấy một con thuyền và nghĩ là nó đẹp, bạn không hề nghĩ đến mảnh nào trong một trăm ngàn mảnh đã được ghép lại để làm nên con thuyền ấy. Một con thuyền đẹp là nhờ cái trật tự theo đó những mảnh nhỏ đã được ghép lại. Cuối cùng, con thuyền cũng không đẹp vì cái trật tự ấy, mà vì những lời hẹn của nó. Lời hẹn của con thuyền là những chuyến đi xa. Nếu đó là một con thuyền cũ, nó cũng đẹp vì những con đường nó đã băng qua đại đương; vì những bờ biển nó đã đến và rời đi, và bây giờ sóng vỗ ở bên trong ký ức của con thuyền, dù bạn không nhìn thấy. Ký ức cũng giống như một lời hẹn.

Cái đẹp luôn luôn dẫn đến những thứ rộng lớn hơn chính nó. Giống như một bài thơ hay thì lớn hơn tổng số các từ được viết xuống giấy. Cái đẹp bắt đầu từ một thứ có hình tướng, nhưng nó không chấm dứt ở đó.

Hãy nghĩ đến khoảng không bạn chừa lại, nó như thế nào. Điều này áp dụng cho việc viết tiểu thuyết, cũng như cho kiến trúc. Cho tất cả mọi ngành design.

Cái đẹp của một con thuyền nằm ở lời hẹn. Một con thuyền còn như thế, huống chi một con người.

[ba thích cô này cực]

http://doanminhphuong.wordpress.com/2011/01/13/beauty/

Tình thư cho AI

  Ngày 25/4/2024 Tiếp nối những chuỗi ngày yếm thế, ba viết thư cho con. Nếu không ai đọc thì thật buồn cho người viết, nhưng một khi đã c...