Wednesday, November 16, 2022

MỘT NGÀY NHIỀU CHỮ CHÃY - IDEAS ĐÃ VỀ THẾ MÀ BÀ T LẠI BẢO MÌNH LÀ LOẠI THIẾU TRÍ TƯỞNG TƯỢNG

 #Nămfortoday

1.

Làm việc nhóm thật đã. Cảm giác được làm việc giống như sống lại một trời năng lượng. Vì cảm thấy mình có khả năng đóng góp và cùng hoàn thành một điều gì đó sẽ tạo ra thật nhiều adrenaline. Câu chuyện này hôm qua lúc chạy trên đường là đã suy nghĩ đến rồi. Nghĩ đến xong lại cười tủm tỉm giống hệt như người điên. Nhưng kỳ thực là khám phá ra cảm giác được vào workspace của một người, một dự án thật đã. Nếu như trong suốt quãng thời gian viết lách trước kia, bạn chỉ bận bịu với việc đẽo chữ, thì nay, với sự trợ giúp của công nghệ, bạn đã được mời vào phòng design và ngồi xem cách designer hiện thực hóa các câu chuyện lúc ban đầu. Biến một cái gì đó thành hiện thực, thành sản phẩm vật lý, có phải là kỹ năng tuyệt vời của loài người. Ừ, cũng hay. Nhờ có cảm giác này mà trưa ngay, ngay khi ngồi trong một cái hidden bar, bạn thấy rõ việc sứ mạng sinh ra trong đời bạn là gì. Bạn đi thăm thú khắp nơi và được chọn để rất nhiều người gửi gấm các câu chuyện đắt giá của chính cuộc đời họ. Nhiệm vụ của bạn lúc này là, đúng rồi, không được bình xét, không được ta thán chê bai. Bạn được vũ trụ đặt ở đó để lắng nghe. Chỉ để lắng nghe, và an ủi người được kể bằng giọng văn của sự thảo mai đã được nâng lên thành đạo" Góp nhặt ngàn đau sầu thế kỷ, ghép thành hoa lý điểm tương lai". Câu thơ của ba bạn mang đi khắp nơi, mà ai cũng biết là bạn đang mỗi ngày tự nhủ với chính cuộc đời mình. Bạn không cần phải là người kể chuyện số một. Bạn chỉ cần coi kể chuyện là ưu tiên số một của cuộc đời mình. 

2. 

Em rất ghét Cốc. Không phải là em ghé cốc mà là em ghét cái cảm giác khi chơi, cái cảm giác tự cho mình là chúa, tự cho mình là thông minh cực độ dựa trên sự hưng phấn nội tại của bản thân mình. Rồi sau đó thì sao? Sau đó thì có hai tuần rôi vào trạng thái trống rỗng lúc đồ ra đi. Tự nhiên nó bỏ lại mình trong trạng thái bực dọc. Bỏ lại mình trong trạng thái mà mình không còn là chính mình. Mình nhớ hoặc cố khưi gợi lại cảm giác lúc xưa. Xưa là lúc ở trong cốc. Sao trong cốc mình đã có cảm giác này, mà giờ mình lại trống vắng còn khó chịu hơn là lúc trước khi có cốc. 

Ờ, ông bà ta có bùa chữa rồi: Con cốc là cậu ông trời. Mấy thằng chơi cốc là đời đi toi. 

Tương tự với những loại ma túy khác. Thật là khó chịu. Thật là nguy hiểm. Em chỉ ước là mọi người đừng cố thử dù chỉ một lần. Hại thân. 

3.

The hidden bar là một ứng dụng có khả năng kết nối những người yêu thích nhậu nhẹt, hoặc đơn giản là uống cafe một mình tại những địa điểm khác nhau. Chương trình sẽ diễn ra vào 2 khung giờ: 10am-2pm và 10pm -2am. 

Ứng dụng kết nối mặt bằng trống của các quán bar thương mại, cho các bartender thuê để làm việc và chia sẻ phụ phí vào buổi sáng, buổi tối thì đổi chủ. Có nghĩa là với một mặt bằng có 2 chủ vào thuê tự doanh. 

Khách sẽ mua vé trả tiền trước, cho một combo full service: finger fruit & drinks.

Giá vé thay đổi tùy chọn, có thể kèm offer của các brand + chủ location và cả các bartender mới vào nghề muốn xây dựng hệ sinh thái khách hàng cho các khả năng, skill và set menu của riêng mình. 

TVC dành cho the hidden bar là một câu chuyện của rất nhiều thanh niên, GenZ, thuộc nhiều ngành nghề khác nhau, muốn đi uống một mình, trong những môi trường khác nhau, để thực hiện các networking khác nhau. Khách đi qua khu phố chợ, vào hẻm, lên chung cư cũ, chạy tìm rooftop và các kiểu nội dung khác sẽ đến được với một quán bar tầm 10 khách lạ, randoom, và gặp gỡ mọi người khác nhau trong các môi trường tùy chọn. 

Có thể kết hợp với Tinder để chạy ad hoặc ví momo hoặc booking tour để nhận được code vé. 

Chương trình sẽ luân phiên thay đổi địa điểm, cũng với cấu trúc đó, nhưng hệ thống mua vé sẽ thu thập dữ liệu khách hàng. 

4.

Cách hay nhất để thu thập Facepay khách hàng đó chính là mở một tiệm chụp hình có ảnh lấy ngay. Khi đó, bạn sẽ có được các bức ảnh portrait của khách. Nếu tiên phong ứng đụng facepay, bạn có thể kết hợp với nền tảng app trung gian để xin tài trợ. 

5. 

Dạo này nhìn đâu cũng thấy tiền, nhưng có điều mình đã bắt đầu phải học bài sống sinh tồn khi mà không còn dư dật nữa rồi. Tiền âm, mà mình còn âm hơn tiền. Mình đang cố gắng dương để có thể thu hút tiền. Nhưng càng cố càng thất bại. Chỉ có viết là giúp cho mình khuây khỏa nỗi lòng. Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng nghen. 







Tuesday, November 15, 2022

VIẾT

"Viết"

Ngày nhận ra chúng ta đều là bào tử trong cây nấm vĩ đại có tên cuộc đời, trong vũ trụ này, mọi ngông cuồn đều sẽ nhận lấy một mức giá đúng.

Tôi biết mình đang bị sai khiến bởi dục vọng nên tôi sẽ cố đạp thắng bằng chữ mình: Tâm ma hóa ra tâm Phật (Ngộ nhận)

Mục tiêu viết của tôi là thực hiện cuộc đối thoại không ngừng giữa con người và trí khôn của con  người. Phiên bản phi thoại dài hơi, láu cá và có chủ đích. Nên đọc tôi xong thì cùng viết với tôi. 

Vũ trụ được tạo ra bởi muôn vàn câu chuyện kể về một câu chuyện. Một bào tử có thể dẫn đến họa diệt vong nếu nó không tự đắp xây cho mình lẽ sống. 




Sunday, November 13, 2022

VƯỢT SÓNG TRỞ VỀ... NHÀ VÀ VƯỢT SÓNG RA ĐI...

 #NĂMCHOHÔMNAY

1.

Không gì có thể chối cãi được nữa rồi, tôi rất muốn trở thành một nhà văn. Tôi rất thích viết. Tôi có ghi trên blogspot này là kiểu viết vì niềm đam mê. Nên giờ đây, để phục hiện giấc mơ vàng son trẻ của mình, tôi sẽ tiếp tục mài bén lưỡi gươm và viết thấu cáy. Sau này, hoặc kể từ giờ, tôi sẽ đổi bio của mình là @rtist và Writer. Tôi tạm dùng không gian Vinh studio như xưởng đẽo chữ. Và nếu bạn đọc có cơ may té vào vùng nội dung đây, sẽ hiểu được ra chính chốn này gần với bản thảo. Những con chữ thô vụn được viết ra liền tươi, giống như kiểu món tiramisu trộn hầm bà lằng xắn cấu (chính tả chek sau) không tinh chỉnh, không nhiều kỹ thuật cầu kỳ. Thứ tôi mang đến cho bạn chính là các tảng nội dung thô và gần với sự thật của tôi nhất. Hôm nọ, đọc về Hamves Bela, ông ta nói đại ý rằng nghệ sĩ rởm là nghệ sĩ chỉ có suốt ngày tán thán chữ mình. Mà tự soi gương tự sướng lại càng dở. Điều này hoàn toàn đúng với tôi và khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về chặng đường sắp tới. Liệu với tất cả những gì hoảng hốt trôi qua với mấy mùa, tháng, năm trước now, tôi đã và đang làm được gì cho chính cuộc đời mình bằng chữ. Dăm ba nội dung, dăm ba cái chaos, dăm ba cái ngu ý vắt não, rồi cũng xếp xó, rồi cũng gửi đến vũ trụ dịu kỳ thấu hiểu được, nghe được chính mình nghĩ gì. Mới đây thôi, điều đó đã khiến tôi cảm thấy mình giống như một tên hoang đường ti tiện. Rằng thứ con người của tôi là loại chả màng gì đến tương lai hệt như tên vô lại chán chường. tay này xảo ngôn, luôn xếp xó đời mình và đưa tất cả mọi sự trù bị, đồng vốn của mình về vô cực. Tôi đã viết nhưng tôi biết mình viết vì điều gì chưa? Mục tiêu viết của tôi là gì? Động cơ nào sai khiến tôi viết? Tôi có bị thao túng tinh thần bởi ai trong lúc viết không và liệu toàn bộ nội dung của tôi sẽ trả lời cho câu hỏi lớn nào cho vấn đề mà tôi phục hiện. 

2.

Đang định dành hết sự tỉnh táo khi viết, để cố không cho ý mình va phải THC, thì ngay lập tức tôi phải làm một bi thật đầy. Hok lẽ đây là cách tôi gọi là phản tư, vừa cố từ chối vừa thực hiện ngay khi có điều kiện là loại tâm lý nghiện sĩ hay cái gì kỳ hơn vậy? Hóa ra bấy lâu nay, muốn hiểu được chính mình, tôi đã không hoặc chưa bao giờ quan sát và ghi chú lại thấu đáo mọi hành vi và ngôn ý của mình. Và vì không quan sát, nên cuối cùng không thâu được bất kỳ data nào có giá trị để phát huy, hoặc cố gắn sản xuất ra được các sản phẩm nào kiếm tiền được từ nó. Một kẻ chưa bao giờ biết kiếm tiền mà lúc nào cũng đau đáu về tiền, thì có lẽ kẻ đó tâm thần thật. Tôi không biết mình sẽ đi về đâu với chữ, việc đào sâu trong viết liệu có giúp tôi trở nên deep - chuyên chính hơn với cái tôi gọi là #nghềviết? Liệu ra nếu quan sát mình, tôi có đủ dũng cảm để uốn nắn tất cả mọi sai lầm của mình, sao cho phù hợp với thế giới, phù hợp với cái cần phù hợp. Hay thực tế là nếu rèn luyện thói quát sát mình thật sâu, có lẽ tôi phải lòng chính mình thì lúc đó còn vô phương cứu chữa. Hok lẽ giờ trời đang yên biển lặng, nhà cửa đang giàu có lộng lẫy đồ sộ nguy nga, tự nhiên phải bỏ tất cả để đi vào bên trong. Liệu khi đi sâu vào bên trong tôi có gặp tôi không. Hay đi vào bên trong rồi, tôi sẽ lọt thỏm vào một lỗ đen to tướng. Hãy học cách học. Thế thì viết đối với tôi là học viết vậy.

3. 

Chuyện hôm nay, tôi bắt đầu bước vào thể nghiệm làm MC. Có thể là chính xác bắt đầu con đường trở thành người kể chuyện theo đúng phong vị mình. Hôm nay cầm giấy, hôm sau chắc có lẽ đọc ý ngay thẳng của mình thích hơn. Vì lúc đó, khâu biên tập đã trở nên là một cỗ máy nội năng thần kỳ. Bài viết của tôi hôm nay có chủ đề VSTV cũng được chuẩn bị khá bợp chợp, vay mượn và tôi cảm thấy hết sức bình thường. Dạo gần đây tôi không còn ám ảnh về những thứ ám ảnh. Tôi cảm được các vấn đề suy thoái CÓ đến cũng hệt như cách trước giờ tôi luôn nhìn ra sự thật và điểm đến của vấn đề vài phút trước khi mọi người nghĩ tới. 

Chỉ có điều lần này, tôi quyết tâm không chia sẻ với bất kỳ ai hết ngoài mình. Vì có thể đây là một kho báu tôi càng (biết cách)  khai thác, tôi càng trở nên giàu có và dư dật. Vì ngay đây lúc này, bạn có biết là cảm giác chữ chảy qua mình nhiều tới mức mà nó sẽ khiến cho tất cả các writer khác phải ganh tỵ hoặc có muốn cố mà sẽ sớm trở thành quá cố. 

Đấy bạn thấy chưa, mới cho con đỹ ý nó đi rong thôi mà nó đã dắt lú mình, và không ngần ngại đưa mình đi vào cái vũng hồ đồ. Chỉ nói, lúc này biểu hiện là viết, mà không ngại mồm ngại mắt. Khi trò chuyện nhân danh sự sáo rỗng, bạn sẽ réo tên ai? 

Tôi vụ va cho cái suy nghĩ vừa xuất hiện bên trên là hành vi cổ xúy suy đồi của THC, một nét cá tính bitches khác của cần sa bên cạnh các keywords thư giãn, chữa lành.

Sẽ làm một bi nữa để nâng cảm xúc hay thậm chí là quan điểm lên một cấp độ. Để xem viết từ lúc có nó, tới lúc hết nó xem có hay và slay hơn không. 

Đấy, lại cố tình xuyên tạc tác dụng phụ của cần sa bên cạnh việc tự hưng phấn rồi. Mentor mà có mặt ngay đây phút này y sẽ cho là mình suy đồi chứ không phải cái đồi bị suy. Y vẫn sẽ dạy trước, cuốn cho mình một điếu tươm tất sau. Vì y sẽ bắt mình đọa ngục họa hình từ chính câu chuyện y tạo dựng tức thời, dựa trên mọi ngu ý của mình khơi gợi. Té vào chính ý nghĩ mà mình đã tự khởi xưởng, bị ám thị bởi sự mỹ hóa giáo điều đổ vấy cho THC mà lại đồng thời muốn tiêu diệt tất cả các THỨC đó để đỡ đau não. Thiệt là phức tạp quá đi. Hút cần thôi mà ghê dị sao?

3. 

Cấu trúc viết 5 fortoday thực ra khá tích cực cho kiểu writer mà có ngu ý tràng giang đại hải. Nó gợi ý về một bức tranh to bự hơn cái mình định viết, về cái gì cần và cái gì đủ. Ngay khi mình phóng chiếu ý niệm ngũ hành trong lúc viết, ra vũ trụ, bạn sẽ cảm thấy sáng tạo trong chừng mực cho phép rồi. Bạn có 5 ý phải (kể) hoàn thành. Vì giống như nhổ cỏ vườn tâm: dọn phải biết cách. Đốt chữ là tôn trọng hay đốt cần là tôn trọng? Đốt chữ cháy ra chữ, hay đốt cần mới chảy chữ ra? Đốt sách là giết sách hay đốt sách là cứu sách? Làm thế nào để quan sát chính mình và có được các kết quả tích cực từ quá trình đó. Hay là chủ động buông xuôi mặc cho dòng đời định nghĩa cho rồi. 

Vâng, tôi hiểu trên đỉnh cao là sự lặng im. Sự lặng im thông thái. Sự lặng im có chủ đích. Rằng nếu như chưa thực sự bước vào trạng thái thiền định, quán khí trong thân, thì tôi có thể dùng viết như công án thiền. 

4.

Thiền viết. Thiền viết giống như bạn sống trước lời nhật ký. Đây là trò chơi tôi làm thường xuyên năm tôi học lớp năm. Kiểu sáng sớm, tôi sẽ viết vào nhật ký và thực hiện đúng y như những gì tôi viết. Bởi tánh tôi hanh quên, mà người hay quên độc đáo này, lúc nào cũng tin mình có thể đẻ ra những ý tứ độc lạ. Vì có lẽ tôi đã là người đẻ ra được đứa con vong tên Nguyễn Hồ Phước Chữ. Nên không thể nào đạt được một chiếc con vật lý để đặt tên Chữ. Huống chi tôi cũng là loại tự nhiên muốn nhân loại không cần phải nhân giống quá nhiều để bảo toàn sự yên bình của chính hành tinh này. Quan điểm cấp tiến cộng hòa này cậu có thấy gần giống như việc cổ xúy cho việc không đồng hành với sự tiến bộ của loài người. Và viết tới đây thì cậu có thể thấy được sự nguy hiểm của một diễn trình không biết suy nghĩ sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng. 

BUÔN NGỦ VÀ KÉM HIỆU QUẢ, TÔI SẼ LẤY KENCOS TRỊ ĐỘC.

5. 

Nếu tiếp tục dùng công án viết để quán sát chính mình, chỉ trong vài mươi phút vừa rồi, tôi có thể tiếp tục đổ vấy cho xao nhãng. Hoặc chính là THC cài vào. Vâng. Chứng lan man. Chứng chuyện nọ xọ chuyện kia. Vì kiểu ngay khi mầy vừa toan huênh hoan giáo điều, thì phản tư đến và làm cho tất cả mọi hành động theo sau đó trở thành một trò hề. Tuy nhiên, quá trình quan sát này khiến mình cảm thấy hài lòng và bắt đầu nhận biết cấp độ 1. Hôm nay, tôi thật tĩnh tại ý thức chuyện mình làm, thứ mình nghĩ và cái mình định viết. Viết cố thì sẽ thành cố viết. Viết vì viết bởi thì sẽ thành chả ra gì và phí phạm với dữ liệu đầu vào. Rõ ràng, cái tồn tại trong não bạn hoặc chữ, đâu phải được quyết định bởi THC. Hoặc bạn cố làm nhanh quá trình đó lại, hoặc bạn cố trì hoãn. Rồi sau đó, do không có thói quen rèn luyện kỷ luật mà mọi dữ liệu đầu ra của bạn đều là tập hơp các kết quả không thực. Vậy nên tôi không còn trách oán bất kỳ phương tiện nào ngăn trở hoặc xúc tiến tôi đến với bộ môn viết. Tôi đã biết viết và tôi và viết vốn không tách rời nhau. Viết là ngôn lời. Khi tôi im lặng, đồng nghĩa với việc tôi đang viết. Và khi tôi đang viết, đồng nghĩa với việc tôi đã thực hành pháp môn im lặng truyền kỳ. Điều gì mang đến cho tôi suy nghĩ tiêu cực, nếu chỉ vướn chấp vào bề ngoài của sự vật sự việc. Tôi liệu có tiếp tục trở lại làm một người bình thường hữu dụng đúng như cách tôi tự dứt mình khỏi ma túy đá, ma túy thuốc lá và ma túy đb. Dĩ nhiên, việc biết mình muốn gì và mục đích sống của đời mình không thể đến ngày một ngày hai. Huống chi quá trình này tôi chưa thực sự khởi động. Lẽ dĩ nhiên, tôi chọn cách bước qua năm tuổi 40. Nghĩa là 10 năm kế tiếp, quan sát chính mình thật kỹ. Tôi đọc lại mọi dữ liệu mình có để chuẩn bị làm thanh sạch các suy nghĩ của mình cho hành trình 10 năm tiếp theo ở tuổi 50, 60, 70, 80 thật rạng rỡ. Dầu gì tôi cũng là con của ba mạ tôi. Ba tôi tên Tài, mẹ tôi tên Hoa. Và trong lúc không biết mình sinh ra với phận số và mục đích gì. Trước khi linh hồn đến với các tế bào sống và vực dậy một hình nhân nào đó đảm nhận việc chuyển giao các thông điệp linh thiêng của vụ trụ dưới hình hài một con người. Bạn được đặt tên. Ai đó gọi tên bạn thông qua ngôn lời ba mẹ bạn. Và người đầu tiên sẽ viết về bạn trước khi rời viện, viết tên bạn trong mọi thưởng phạt phân minh. Tên mình là lẽ sống của đời mình. Vinh ơi. Vinh ơi. Vinh ơi. 







Thursday, November 10, 2022

TỈNH TÁO MORNING RUN 11/10/2022

 CŨNG LÀ 5FORTODAY

1. 

Sáng nay mình có cố gắng đi làm trước 8g30. Tuy nhiên, nỗ lực cần kỹ luật. Chỉ vì sơ sẩy xao nhãng tí mà công cuộc cố gắng, trở thành đối phó. Tuy nhiên, (cứ lập từ), coi như vượt lên chính mình. Đúng 8g26 phút chẹck in. Thiệt là. Trên đường đi, tiếp tục nghĩ về sự tỉnh táo và những lời hứa cuội. Tuy nhiên, (sáng nay dính chữ phân trần), trong bài post này chỉ tập trung vào câu chuyện tỉnh táo và cách sống sót trong sự tỉnh táo.

2.

Xao nhãng sáng tay làm mình té vào vợ chồng họ, rapper kia và dự án đầu tư nọ. Mình hít hà drama trong vô thức, thế là lỡ mấy nhịp thư giãn tại cầu tiêu. Mình chuẩn bị hết dính vào chiến tranh rồi. Tuy nhiên lại bị thuật toán của truyền thông dắt lú đi qua mấy mảng tâm tối khác. Tối qua đi mua một đống sách định bụng về là chui vào chữ với chủ đề start up  nhưng lại xao nhãng. Dạo này bị chứng khó đọc, cầm sách lên là ngủ. Điều này đã khiến mình nói dối với Mia này nọ lọ chay. Nhưng không sao. Ổn, chơi tới thôi bạn. Đời này không còn gì là pí mật nữa. Gửi mấy cái text này lên vũ trụ, cũng tự thấy hài lòng là vì sao. Là vì anh Vinh nhà văn của các bạn hiện tại đã và đang viết trong trạng thái tỉnh táo ngời ngời. Có nghĩa là không cần có phụ gia cảm xúc, dược lý. Điều này thực sự cảm ơn mẹ thiên nhiên đã tiếp tục thúc đẩy cơ bút. Tiếp tục chọn mình làm cái máy transcript cho chữ mình nó chảy qua mình được hanh thông và rõ ràng rành mạch. Mà viết tới đây phải chạy vào lấy cây kencos 4. 

3. 

Nếu là người sử dụng thức thần, hướng thần trong nhiều năm, hẳn bạn sẽ biết hoặc sợ cảm giác tỉnh táo. Phần vì tôi vốn là tuýp người chủng Mộng Mơ, tới nỗi tự ngáo, đẽo cho mình ảo danh #humansofdreams và hành tẩu giang hồ nhờ vào việc report lại cá tính của hàng trăm, hàng ngàn nhân vật mà mình gặp trên con đường phê pha tán dóc. Ban đầu, tôi ghé thức thần là vì ham vui, nhưng sau một thời gian thì nó trở thành thói quen khó bỏ. Tôi cũng định tách mình ra khỏi các trạng thái lơ tơ mơ, mà có thời gian tôi gọi nó làm nhập định, là thiền, là giác ngộ. Nhưng càng tách mình ra càng hèn. Cứ có cảm giác lúc nào cũng như một người trần truồng bước ra đường chơi. Lúc nào cũng sợ người khác biết là mình không có gì ngoại trừ những ngu ý linh ta linh tinh, rồi phóng đại các tưởng hệt như việc sống trong meta nói dối mà tôi thường xuyên xây đắp. Cảm giác sợ phải đối diện với nhiều loại sự thật đã khiến con người tôi bị vùi lắp trong muôn trùng cảm xúc. Đa số là giả vờ tích cực, đa số là mỹ hóa các giáo điều. Hệ lụy của việc sống lâu trong mớ mơ hồ đó đã khiến mình tưởng là mình có thể hoàn thành mọi việc trong trang thái tinh thần... phê và tự phê. Nhưng không, chính sự ngây thơ này đã ném tôi vào vũng lầy mà mình hết sức tự mãn, là dang tay và dắt được rất nhiều người ra khỏi cái hố đen giống như mình... dù mình vẫn còn đang lặng ngụp trong một hố đen to tướng khác. Rồi tỉnh táo đến. Tỉnh táo giúp mình biết mình chỉ có một mạng chứ không phải nhiều up như game. Bút sa gà xối mỡ. Lời nói sai làm tổn thương nhân loại đến trăm ngày. Thế là nghiệm ra việc, càng ít nói càng giữ khí càng viết được nhiều hơn. Như vậy, ít nói đã là một phần của tỉnh táo. Là bản ngã của chính mình. 

[ lập lại chữ #cái hơi nhiều ] 

4.

Công ty mùa này rất chao. Tập đoàn thì rung lắc dữ dội. Ngay cả việc đi làm cũng khiến cho mình và mentor trở nên tranh cãi kịch liệt. Tuy nhiên, vào những lúc đòi hỏi sự nghiêm túc, nhìn thẳng nhìn thật vào vấn đề thì mình lại không. Bọn mình lại lôi nhau ra hút. Cảm giác của THC cứ xoa dịu tinh thần cả hai ngay lúc đó chứ hoàn toàn không mang đến cho mình các giải pháp thực tế nào. Thế là mình không có hành động gì ráo. Mình tối ngày chỉ rầu rĩ chơi với đống ideas không ngừng mọc ra trong đầu. Cái nọ tiếp nối sự hay hơn cái kia. Đến nỗi trước các sự việc xảy ra, mình luôn là đứa ngồi đoán kết cục. Và cuối cùng là ôm cái mộng đó và không làm gì cả. Hoàn toàn không. Chỉ nghĩ. Chỉ khởi xướng. Chỉ xíu. Chỉ lu loa lên và viết về nó một cách hay ho nhất như mình đã tưng. Ng, mình nghĩ là một lần là mentor,  thầy mãi mãi sẽ là mentor của mình. Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau trong trạng thái phê tỉnh. Đọc lại những dòng viết, cũng là các loại ghi chú cá nhân của mình từ nhiều năm về trước, mới thấy ớn chuyện chây lỳ và không thay đổi bản thân. Trộm nghĩ là dòng họ mình có nhiều người phát điên cũng là vì trường hợp này, (dung nạp quá nhiều nội dung trong đầu mà không biết cách lấy content ra). Vậy nên, để chuộc lấy cái tội tổ tông, mình cảm thấy mình phải đội mâm thề trước cửu huyền thất tổ: Rằng con cháu chồng cha Vinh phải bước ra chơi với đời trong trang thái hưng tỉnh táo. 

Và cuối cùng, đêm qua, nói câu chắc nịch với con gái: "Ba rốt cục cũng phải trở thành con người mà ba ghét cay ghét đắng". Là ai ba, cô bé hỏi. "Là trở thành một người giàu có và hạnh phúc".

5.

Hôm nay mình có các đầu việc phải làm:

- Đề từ một quyển sách ảnh có tên Thong Dong (11-12g)

- Lên MC script (12g-13g)

- Gửi các post về dự án bất động sản mà mình phụ trách (13-14h) 

- CSC & CFS (14g -16g)

Xong rồi về. Trận này anh lấy lại bản thân trước, sự nghiệp sau, rồi anh về lại với P nghen P. Người không vì mình trời tru đất diệt. Mà huống hồ gì dạo gần đây, anh đã thấy em rất là đẹp trong cái trạng thái tự do rồi. Keep up with your faith. Còn anh sẽ phấn đấu chạy trên con đường tỉnh táo càng lâu càng tối. Để rồi có cái cơ nhìn ngắm con đường, bản thân mình, em và con nữa kakaka. Tuy nhiên, notes cho các bạn đồng mơ, tỉnh táo rất đã, tỉnh táo vừa khiến mình hít hà bầu không khí trên trường, vừa quan sát các ninja lead xào kẻ traffic mà không hề gợi lên bất kỳ thái độ bất mãn nào: "Không bao giờ ghét con người". 

Vĩ thanh:

Một ví dụ mà mình tâm đắc khi nghĩ ngợi về trạng thái tỉnh táo của mình chính là:

Giả bộ bạn đang đứng ở đáy giếng, và trầm cảm là cái thành giếng ngày một mọc lên cao. Qua 1 đầu, qua 10 cái đầu rồi bắt đầu dâng lên muôn trượng. Tuy nhiên, với tư cách là một người tỉnh táo và hiểu rất rõ quyền năng chữ nghĩa, mình quyết định không chạy trốn hoặc đập đầu vô thành giếng ảo kia mà chết tươi cho rồi. Mình đã chọn, như cách mình hay làm từ nhỏ tới giờ (cũng may ghê á Cửu huyền thất tổ) là ngồi xuống (tuy chưa ngay ngắn) viết thật nhiều. Chữ mình rồi sẽ đong đầy các khoảng trống, và cách để thoát ra khỏi chiếc giếng tâm tối kia chính là việc càng viết thật nhiều, nghiêm túc, đẻ ra được chiếc thang chữ. Mình sẽ leo lên chiếc thang chữ mình, chữ mình cũng sẽ nâng mình lên từ từ, khỏi thành giếng. Không có gì phải vội. 

Đúng không Vinh. Cố lên nhé chiến thần Mộng Mơ, chúa tể suy diễn, con ma nhây và cả hình mẫu một người cha mọng nước mà thực tế là Thánh Không Ảnh. Liên minh vô sản các nước dừng mơ để đoàn kết lại. NPV muôn năm, muôn năm, muôn năm. 

THƯƠNG VINH ngay LẮM và LUÔN Á VINH ƠI ráng mạnh lên cùng nhân dân nghen. Tha nhân luôn đợi thầy comeback. 






 


 

Wednesday, November 9, 2022

HÔM NAY LÀ SINH NHẬT VK 10/11/2022

#NĂMCHOHÔMNAY

 1. Mình thích tứ viết #5chohômnay dựa trên sự phát hiện kỹ thuật viết blogspot của chị Khu Vườn Bí Mật của bản Sonata. Mình copy theo để làm công án viết. Tuy không biết có thể đi xa đến đâu, nhưng mình HY VỌNG diễn giải kiểu này giúp mình giải tỏa nỗi lòng sản chữ. Sáng nay mình đi làm trước 8g30. Trên đường đi, mình suy nghĩ về thói quen xấu nhất của mình là trì hoãn và trễ giờ. Mình định bụng viết về chủ đề [ Xóa bỏ một thói quen xấu ] theo kiểu 1 câu chuyện / 1 context. Tuy nhiên, cứ vì chuyện nọ xọ chuyện kia nên mình không đưa bản thân vào kỉ luật được. Chán lắm nhưng không biết sao, bụng bảo dạ đừng được ganh tỵ với thành công của người khác, vì chính họ là người làm quý thời gian. Vì thế mà thời gian đưa họ đến đúng nơi mà họ muốn. Tại sao lại là thời gian đưa mà không là thứ gì khác? Vì .... mình không biết quý trọng đồng hồ. 

 2. Viết tới đây mới bắt đầu thấy não trạng dành cho chữ mình có chút báo động nhẹ. Một số câu viết xong rồi đọc lại không hiểu. Một số câu nhấn nhá tìm ý mà không ra. Một số câu què câu cụt. Tệ nhất là người viết có cảm giác tiêu cực rằng mình như đứa trẻ lên 5 mà phải bị học đại học. Bên cạnh đó người đọc duy nhất là bạn cũng chưa thực sự hiểu và cảm thông điệp của chính mình. Vậy nên kể từ giờ, chuẩn bị bước vào mùa suy thoái, mình sẽ bắt đầu viết như chưa bao giờ được viết về giai đoạn lạ lùng này. Nó cũng đánh dấu được là, nếu có thể qua được trong trạng thái minh mẫn, mình ít nhất có được một tác phẩm sách in hoàn chỉnh. 

 3. Nói về sách in, tiếp tục vẫn chưa dẽo được chữ cho team Nhà zobra. Đã có gắng lắm rồi nhưng viết khó vô cùng. vừa muốn nói nhiều vừa phải im lặng. Sự xuất hiện của chữ mình buộc phải tăng thêm tính hấp dẫn, kết nối và miêu tả được thông điệp cho mọi tệp khác. Thế cách để mọi người có thể hiểu rõ mình hơn là phải làm việc và di chuyển liên tục giữa chữ và ý. Tận dụng tối đa thời gian - không trì hoãn. 

 4. Lời hứa trong lời hứa thành ra là một sự dối lừa vĩ đại được tăng theo cấp số nhân. Mặc dù mỗi ngày điều đang đi đến cái đích tỉnh táo của chính mình nhưng lúc nào muốn viết cũng đòi phương tiện - chất phụ gia - ma túy - cảm xúc thì không còn là người viết chuyên nghiệp nữa. Các bức tranh bự tiểu thuyết nảy ra trong đầu bao gồm 
 - Ghi chú lại thời gian tiền đề của suy thoái 
 - Ghi chú lại kỹ thuật viết sáng tạo để mau chóng tạo ra công án viết chuyên nghiệp có thể bán khóa học ( lại bịnh đỹ bút trỗi dậy) 
- Ghi chú lại sự tiến bộ của mình trong chứng bệnh Parkison chưa từng được kiểm nghiệm 
- Ghi chú lại những gì mình dành cho Mia hoặc ghi lại công án mình dành cho gia đình 
- Ghi chú lại những gì mình dành vun trồng cho tình yêu 
- Ghi chú lại quá trình điều phối một công ty start up chần chừ khai sinh sớm trở thành một tập đoàn nội dung có ích cho tổ quốc và nhân viên và chính bản thân mình 
- Ghi chú lại giấc mơ ... 


 5.Có những thứ nào nhớ được của ngày hôm qua không? 
- Gặp lại chiến thần M trong ngữ cảnh bệ rạc của hiện thực. Viên Viên khó khăn hơn mình tưởng. Cuộc sống đã không còn dễ dàng như giấc mơ dãng dề của mình nên từ bây giờ không cuồn ngôn lộng ngữ nữa mà phải thật là im lặng tử tế để thu nhận mọi thứ vào cuộc đời mong manh này. 
- Sinh nhật vợ mà không dám viết cho vợ những dòng hay ho, mà cốt chỉ là than than thở thở về chuyện ra sách "Đàn ông độc... hại " và quyển tiếp theo là "Đàn bà dại... học". Hai quyển này có thể best seller. 
Và dĩ nhiên, để nghiêm cẩn tôn vinh, tri ân người bạn đời, mẹ sanh mẹ độ của các con mình, thì mọi quyển sách mà mình xuất bản đề sẽ đề từ trang trọng ở bìa giả 2: dành cảm ơn Phương, người vợ, người mẹ, người chị, người em tận tụy tuyệt vời. Và bao nhiêu tiền thu nhập từ sách mình sẽ mua tặng vợ một viên hột xoàn to tinh tướng để cảm tạ mối tình nồng thắm kiên gan bền chí này. Chúng ta sẽ già đi cùng nhau em nhé. 
- Mẹ ơi, hãy yêu con lần nữa. 
Câu này thừa quá, vì gần như hiện diện của mình trong mẹ, bao giờ chả là tình yêu.

Tuesday, November 8, 2022

THONG DONG VIẾT VỀ CẢM GIÁC KHI VIẾT

Vỹ thanh: Tạm thời nhịp freestyle nhật ký thế này cũng ổn. Sáng nay bà Tiên tiếp tục lặn ngụp với mình trên dòng ý, đại loại bả đã đánh trúng tim đen của mình về việc là có hay không mình không thực sự chưa bao giờ biết mình muốn gì. Và có ý định tìm hiểu xem mình thực sự muốn gì ?!? Có hay không mình chưa làm điều mình muốn cho dù mình đã ẻ đầy trên mạng. Có hay không chuyện mình biết mình rồi mà mình lại ga dẻ là mình chưa biết mình ráo. Có hay không thuyết âm mưu là thực sự mình đã không biết mình muốn gì từ rất lâu rồi. Không sao chủ yếu là xả ra được chữ trong đầu, tác phẩm sẽ sớm đến với mình. Mình luôn tin vào những điều hảo huyền như thế. Hixhixhix, sao cái gì cũng tương lên cho thiên hạ xem thế này. Chắc là chán chết. Không sao, mình không trầm cảm, mình chỉ là loại thích trầm mình quá nhiều vào cảm xúc thôi. Đành viết vậy. *** 5 for today 1. Viết cho mình hiểu Phải nói trắng ra, nghề mưu sinh của mình là viết. Viết cứu sống mình trong rất nhiều tình huống. Viết mang lại tiền và lương. Nghề này mấy chục năm rồi xài vẫn được. Có điều là nếu muốn cải thiện thêm thu nhập từ Viết, phải thực sự nâng cao tâm hồn mình lên. Người viết chân thành dĩ nhiên cũng đừng quá nghĩ ngợi tới tiền. Bởi vì tiền không thể nào làm nên sức nặng của tất cả mọi thứ. Mà đã làm cái nghề thanh bay, tối ngày cứ nặng lòng với thu nhập. Rõ chán Vinh ơi. Tối qua gặp lại anh Thượng Tùng. Lão đúng là một cây cả bóng cao. Thứ gì lão nói mình cũng uống lấy uống để. Chữ của lão cũng là thứ mình khát khao thèm muốn. Nhưng thôi, trong trận cười rũ rượi tối qua, cũng như lời đề quyết không có chút xấu hổ của mình: Tôi sẽ tiếp tục viết để nâng thảo mai lên thành đạo. Đầu tiên là những lời này vẫn phải luôn cho mình vì mình muốn hiểu mình, muốn trò chuyện với tâm thân mình trong một cấp độ sâu sắc nhất, chứ không phải viết để nuông dân chìu chúng. Viết là cho mình. Mình đọc trước chữ mình cũng là lần đầu tiên mình hiện thực hóa cái ý tưởng thầm thì trong trí não vậy. Nha anh Thượng Tùng. Cảm ơn đã luôn là một người bạn văn sâu sắc trong cuộc đời em. Cả anh Đức Trí, Sếp Thức, Sếp Vinh, Sếp Phong và cái tập đoàn chữ lạ lùng NVV một dạo. Mãi yêu. 2. Viết gì hôm nay Mỗi ngày, thức dậy là mình đọc. Biết bao nhiêu chuyện hỗ lốn thượng vàng hạ cám đều nạp hết vào não trong buổi đầu ngày. Điều này dẫn tới việc lơ đễnh và thiếu tập trung. Làm thứ gì cũng chỉ trên bề mặt. Nghe tin tức hớt ván, nghe chia sẻ chôm chỉa ideas nọ kia, nghe học thuật thì vay mượn rồi cứ làm như chỉ... hết clip là có thể thấu triệt mọi kiến thức đó rồi... Mình có cần phải làm thời khóa biểu sau bài post này không? Mình nghĩ có khi nào chứng khóa trong làm cho mình giẩy nẫy lên rất nhiều rồi lại quên đi việc phải cố gắng tiếp nối các ý tưởng giẫy nẫy đó. Nhưng những rung lắc thời điểm này chỉ là cố để cho quên đi cái quên. Và để cho mọi thứ trở nên thật khó khăn trong mắt người khác, chính mình bị buộc hoặc (chỉ biết) viết ra những thể loại trái với trí tuệ sâu sắc. Mentor - Ng ơi - viết tới đây mình nhớ cậu vô cùng. Không phải là không muốn gặp nhau, nhưng cậu biết đấy, điều làm cho mình chán bản thân mình nhất là việc thừa hưởng quá nhiều ưu đãi trên đời trời đất, thế mà lúc nào cũng tiêu cực và nhất là tránh né cậu. Lúc nào cũng ngây ngây ngô ngô, chứng minh cho cả thế giới thấy sự kệch cỡm của chính mình. Đồng thời chấp nhận cái ưu khuyết điểm là không bao giờ thay đổi bản thân để tốt hơn, mặc dù ngoài mồm thì lúc nào cũng cổ xúy mọi người thay đổi.
Có ai ở đó cứu mình không? KHÔNG. Vậy thôi, mình sẽ tự bò ra khỏi cái giếng vậy. 3. Viết cho cảm giác khi viết Đỡ rồi. Theo cái đà này thì bắt đầu có cảm hứng nhiều hơn trở lại với Viết. Bằng chứng là gần đây đã chịu khó tụ tập cùng những người có khả năng nâng cao chuyên môn của mình lên. Sắp tới, chắc sẽ bước vào vùng giảm cân sâu sắc và rèn luyện bút lực chuyên nghiệp hơn nữa. Mình có ý nghĩ điên rồ là mình ốm có thể viết hay hơn mình mập ahihihi. Lần nầy tự gò ép mình vào một cơ hội cuối cùng, để vùng vẫy trong minh triết, tiếp tục tiến bước và giúp nhân loại đọc hiểu chính mình thông qua việc viết như cách mình đã và đang làm. Xin trở lại với phần gợi ý đầu đề: Cảm giác khi viết. Cô đơn có, tự do có, xấu hổ có, bố láo có. Nên kể từ giờ, kiệm lời giữ thần khí. Nói xấu người sẽ viết xấu chữ mình. Nói đỡ người, người sẽ nâng tâm hồn mình. Cảm giác khi viết mùa này, mình xin đẽo theo, chở theo, liên hoan theo câu chuyện chân thật. Một cấu trúc thong dong điền dã đương đại. 4. Viết neutral Càng gắn với khái niệm viết, mình càng có thể nhận ra là đến một lúc nào đó, năng lực này sẽ bỏ ta mà đi. Thế khi đó vừa tức vừa cười mà lại không diễn đạt được lòng mình nữa thì làm cái gì. Hay là làm thinh. Mình làm thinh mấy năm nay rồi, kiểu cảm giác chui rút chật vật, bám víu vào một thực thể vừa thực vừa không có thật mà không chịu làm gì cả thì có khác gì làm thinh đâu. Hoặc trong có vẻ ồn ào đấy, nhưng mà chỉ ồn những chuyện thiên hạ chứ chưa thực sự rút ruột lấy câu chuyện của mình ra đối chất với thiên hạ... Cảm thấy ấm ức trước tình trạng bị sa thải. Chưa kể phần note này hoàn toàn liên quan tới cảm giác khi viết. Giống như lạt mồm, chữ tuôn ra không đều cũng đa phần là do không có tập luyện nâng trình gì ráo. Nhưng làm thế nào để nâng trình viết. Viết neutral. 5. Kiểm tra lỗi chính tả là yêu Văn. Mia học văn không hay. Thế nhưng trò chuyện với cô nàng thật thú vị. Từ những góc nhìn được Mia mô thả trên clip tiktok, mình ráng đọc và ráng hiểu. Để thấy điều sung sướng nhất trong cuộc đời ông ba là có được một cô con gái hòa thuận và yêu thương mình hết mực. Mình đã hoàn thành phần freestyle sáng nay. Mình sẽ tiếp tục hoàn thành hết các đầu việc giao cho mình liên quan tơi mảng viết. Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng. Cảm ơn Vinh nhé. Cảm ơn vì đã viết dễ hiểu hơn cho chính mình và cho độc giả độc nhất của mình.
Yêu thương Vinh vì mọi lẽ Vinh ơi

Monday, November 7, 2022

Thong dong ngày 8/11/2022

Hôm nay tiếp tục là một ngày trong tháng 11 cảm thấy chưa đạt hiệu quả. Tiếp tục bị cuốn vào dòng xoáy của tất cả mọi thể loại nội dung tới nỗi đã tiếp tục đốt hơn 4 tiếng đồng hồ không làm được gì cả. Đọc lại những dòng viết từ nhiều năm về trước lúc nào cũng thấy được con người mình hay than thở, không hoàn thiện được kế hoạch phát triển cho bản thân nên suốt ngày đuổi hình bắt bóng. Năm nay đã là những năm rất khác xưa rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy nữa là bạn không thể nào đi đâu xa được. Huống chi là tự lập, huống chi là tự do tài chính, huống chi làm cảm thấy trưởng thành và long lắng được cho gia đình nhỏ của mình, vợ mình, con mình. = Tham thì thâm, nhưng mình tham nội dung thì mình sẽ sớm bị tẩu hỏa nhập ma sớm. Giờ không phải là lúc để suy nghĩ vẫn vơ. Giờ phải là lúc lên ga tăng số để cùng chạy về đích trong thời điểm này. … Đáng lý ra tháng 11 phải làm được nhiều việc hơn nhưng nếu cái đà này thì vẫn sẽ tiếp tục dậm chân tạy chỗ và càng chây lỳ hơn thôi. … Hôm qua gặp lại các thành viên Cấp 3 sau quãng thời gian gần 20 năm trường. Ai cũng trở nên già nua và yêu thích nhâu. Ngoài nhậu ra thì mọi người có gì cho nhau ta? Nếu như cùng hệ kush, sẽ tụ tập hút. Nếu cùng hệ bia rượu sẽ tụ tập chè chén. Rồi đàm phần. Rồi nói này nói nọ cho hết ngày. Văn vẫn đang tệ. Nhưng không sao, viết được là đỡ rồi. Cố lên. Chỉ còn lại thời gian không nhiều, thì phải làm thêm các việc giá trị. Tuần này là big show của mình mà, không gì là không thể Vinh nha.

Cảm giác nhìn thấy nhiều phiên bản của mình cũng ngộ 


Sunday, November 6, 2022

ÔNG NỘI ƠI - DAWSON VIẾT VỀ NHIẾP ẢNH NÈ

Life goes by extremely fast, it’s my job to slow it down. One of the most captivating ideas is how I can freeze a moment of history onto a still photo and save that exact moment to share with the world. Photography is an art form, and whether I am trying to portray a powerful message in my photos, or simply capturing a special second of a story, I have an entire lifetime to delve into the versatility of this art form. The beginning of my photography story begins with my grandfather, who opened up a photo studio in a small city in Vietnam. Ultimately, my passion for photography was passed down to my father, who in turn handed the torch to me. Because of my grandfather, my entire family became an essential part of our little town, documenting special occasions or taking headshots of someone for their job interview. Surrounded by this environment, I quickly learned how important a photographer’s role is in society because, without us, the moments we share will be nothing but foggy thoughts lost in our heads. I spent most of my life following my dad, watching him trying to get everyone together for a group photo. “Ky niem” he says, meaning “for memories.” Naturally, I was obsessed with doing everything the exact same as my dad at a very young age. My earliest memories as a child consisted of desperate attempts of gaining his approval out of everything I did, and when I couldn't get his validation, it always left me with an empty feeling in my stomach. As I grow older, I learn that there was some sort of cultural dissonance leading my dad to remain emotionally distant from me, as his father was to him. However, as soon as I see his photos I immediately recognize that he has plenty to say, with all of his bottled-up stories he depicts as still images. At that moment I knew of an outlet to not just connect with my father but to give myself to express my own emotion, and that is through photography. Our connection has never been the strongest verbally, but we shared an unspoken language; our love for photography. The amazing thing about taking photos is that although there are millions of different languages that are spoken today on this earth, a photograph can convey the same story to every one of them. One of the most fascinating forms of photography is street photography, which is mainly using abstract points of view, photographing interesting sights across the city – including people. Much like every other form of art, the best way to improve your photography is through failure. The idea of photographing strangers in a public setting is painfully overwhelming, which is no surprise most people often quit on their first few attempts. Street photography serves as a perfect analogy to the lesson that I’ve learned while working in this field; no matter how discouraging your path may get, continue to work because there is always somebody who will appreciate your creation. The best feeling in the world is seeing the joy in the eyes of my peers after they see themselves in one of my photographs. With a press of a button, a meaningful moment of theirs is captured. Whether it’s a varsity football player scoring the game-winning touchdown or a striving new rap artist throwing his first-ever concert, they can look back on the things they did in their younger days. Most of our days in high school have been overlooked or forgotten, the pictures that we take are all we will have left to reminisce about in the next 10 years. As a photographer that has worked with such a diverse group of individuals, I have learned that my work plays such a short role in their lives, but within that work is something that will be remembered forever.

THONG DONG VIẾT 2022

 7/11/2022

Mùa viết trở lại. Tập tành freestyle, bắt não chạy để ra được "Cảm giác khi viết". Mà thôi, viết nhiều trước khi viết hay (hén).  

Lần này, mình nhận kèo làm ngôn sứ cho quyển sách ảnh #thongdong. Sách ảnh. Hôm qua đi gặp curated thì không cho kêu "sách" trước khi trình báo nó lên nhà xuất bản. Kiểu một bức ảnh đã nói lên được 1000 từ rồi, huống chi, rất nhiều tác phẩm tốt về chung #thongdong số đầu, nên động bút thì rén, nhìn trước ngó sau dữ. Ờ, viết là có lỗi với im lặng, nhưng có chắc im lặng khiến mình bớt ồn? Nên trước khi chứng ô dề thinking ụp lấy chiếc não mình, thì mình phải phúng chữ càng sớm càng tốt. Đây cũng có thể gọi là tips động bút trước các dự án nội dung có sức nặng trong tương lai,

#Selfnotes to this project. 

  1.     Đầu tiên: Tạo kết nối sâu với đối tượng.
  2.     Kế đến: Học hiểu các thủ pháp nghệ thuật của từng nghệ sĩ để đẽo được chữ hay về chính họ.
  3.     Tiếp theo: viết ngày hôm nay. Không trì hoãng. Không mất thời gian của tổ đội.
  4.     Khắc phục chứng mất trí dần bằng viết. Lấy tinh thần chữ bùa hình sinh nhiệt. 
  5.     Rèn luyện viết nghiêm khắc, tăng cường đối thoại với căng bệnh lơ đễnh của chính mình. 
  6.     Bằng mọi giá phải sống được nhờ vào thực lực của chữ mình.
  7.     Mục tiêu của Viết Thong Dong - cũng đối thoại với Nhiếp ảnh (ahihi, #selfchallenge of writings) 

Hôm 6/11/2022; 10am-12pm là ngày gặp mặt đầu tiên của toàn team. Tham gia góp ảnh là hai anh nhiếp ảnh gia miền Nam: An Đặng (1989) Mạnh Phùng (1991) và Lâm Nguy (1995) và một anh Thiết Kế đất Bắc. Cả ba yêu thích ảnh của nhau và quyết định tổng hợp lại các ký ức để chuẩn bị cho "ra đời". Nhiếp ảnh. Đúng là mối lương duyên kỳ lạ, càng trốn càng tránh, càng phải trở lại và làm sao cho nó đậm đà hòa nhã. Trước là để đừng  lỗi đạo với cha già; sau ngộ ra chính NHIẾP ẢNH mới là chiếc cần câu cơm mà ba trao truyền. 

Hôm 3/12/2022, học viết Bio cho artist cùng thầy Wubin. Cảm thấy nghề viết bắt đầu chảy trong mạch lý tưởng của mình. Vừa khó vừa dễ, vừa thách thức, vừa chill. 

Hôm 4/12/2022, Gặp nhà triển lãm. Linea Cafe. 

Hôm nay... 


#thongdong Ảnh: An Đặng 





Thursday, June 19, 2014

Cô hai của tui

Cô hai ơi, tui thương cô quài tui chịu hổng nổi cô ơi. Mai mốt cô lớn rồi cô hỏng có ở gần tui nữa rồi cái lổ mũi tui nó để làm gì nữa cô hai. Cô hai hứa là cô hai lớn, cô hai già, cô hai nhớ dzìa thay tả cho tui nhe cô hai. Mà cô hai khỏi thay, cô hai đứng ngó tui lom lom là tui dzui rồi. Xong cô hai nói: ba ơi ba à, con là cục gò má của cái lổ mũi ba nè. Lúc đó, cô hai thấy tui khóc là cô hai biết tui muốn ôm cô lắm nghe cô hai ơi...

Cô hai ơi, bữa giờ tui tính tình thiệt với cô hai nghen cô hai. Là tui cũng có khóc. Ba năm nay, mùa màng thất bát quá cô hai. Từ bữa má cô đi đẻ tới giờ, tui cũng ráng làm dữ lắm mà sao nó lủng đầu này nó thụt đầu kia cô hai. Mà cô biết hôn, có khi tui bị người ta lừa, mà có khi cũng tại cái tánh tui ngu quá cô hai. Tui mần ăn non dạ non người quá cô hai. Má tui cho tui mượn bi nhiêu tui đưa người dưng ăn hết cô hai… Tui còn nợ đầu này thiếu đầu kia mà rầu thúi ruột cô hai. Trời mưa dzậy chứ tui đứng trong cổ khô queo không có nước miếng. Tui cũng liều mạng cởi áo, cuốn tròn lại, rồi hứng mưa, kê ngay miệng vắt ra nước mà uống đỡ. Thấm giọng được, rồi mới nhắm cái ngọn đèn đỏ đỏ trước mắt mà đi cô hai à. Mà đèn đâu có đỏ. Tui khóc đó cô hai.

Hôm nay, tui đang đi mần dzìa cô hai, cái mắt tui nó cũng đỏ. Chuyện vầy nè cô hai. Tui ghé chỗ nhà chú ba Hành cô hai tui xin chai nước Redbull uống cô hai. Rồi tui hút với chú ba mấy hơi thuốc cô hai. Xong cái tui nghe Kid Cudi, cái bài gì nè ta ơi. Ờ Bờ sua tu háp bi nịt! Trời ơi, tự nhiên tui nhớ cái bản cải lương Vầng trăng trong mưa quá cô hai. Tuồng này Tài Linh hát hay lắm cô hai. Hồi tui lớn hơn cô hai, tui hay nghe với bà nội tui lắm. Ước gì bà nội tui thấy mặt cô hai chắc bả dzui lắm. Nhiều khi tui cứ nói: nội nội con nhỏ này là con gái của con nè… Cái tui lại khóc ngon ơ cô hai.

Bà nội tui bả thương tui lắm cô hai. Mỗi lần tui đi tắm mưa là bả réo tui đi dzìa cô hai. Bả sợ tui lạnh. Bả nướng con cá lóc trét mở hành cho tui ăn nữa cô hai. Rồi tui chấm mắm me ăn, rồi bả ngồi nhìn tui, bả ăn cơm với chuối. Bả nói tui khi nào mà đứng dưới mưa là bây phải nhớ mụ nội bây nha hôn. Vậy là cái hôm tui đứng tui khát khô đó cô hai. Tui định làm bậy. Vậy mà tui nghe tiếng bà nội tui bả rầy. Bả nói mầy còn nhỏ, mầy đi về nhà đi, tao nướng cá lóc cho mà ăn… Nghe chửi mà còn đau hơn là đau nữa cô hai. Sống kiểu gì già đầu mà mà cố cô hai bả chết rồi, mà bả cũng còn phải dzìa xứ nhắc nhở tui nữa cô hai.

Còn má cô nữa cô hai. Tui cũng thương cổ mà nói hỏng được cô hai. Tui thấy cổ lúi húi cặm cụi mà cái ruột tui nó thắt lại cô hai. Tui hứa cho cổ cái đôi giày Jimmy Choo mà tui mần sặc máu cô hai. Vậy mà chỉ mới mua được có cái xách Ipanima giảm giá hà cô hai. Hỏng phải mua bằng tiền mặt. Mua bằng cái thẻ của má cô luôn. Cái cuối tháng má cô tự trả. Buồn chưa cô hai. Tui thấy tui cưới cổ giống như mấy triệu kiếp trước tui tu á cô hai. Còn má cô là hồi xưa chắc ức hiếp tui mấy đời nên giờ mắc nợ tui vậy đó cô hai. Cho nên tui nghe cổ rầy rầy tui thương lắm chứ tui hỏng có buồn. Tui giả bộ nạt nạt thôi chứ tui sợ cổ lắm cô hai. Cô như má tui vậy đó cô hai. Mà nhờ tui dzị mà má tui với má cô thân nhau lắm cô hai. Tui mừng lắm.

Tui nói dzậy cho nó chill chill tí thôi chứ tui hỏng có sợ thằng nào con nào đâu cô hai. Tui thề có trời đất là cuộc cày cuốc của tui từ hôm nay hỏng phải vì ai xuôi đất khiến đâu cô hai. Tui làm cho tui chứ tui cũng hỏng có mần cho cô nữa. Đời của cô cô tự cô lo cô hai. Tui hứa là tui cũng đứng đó nhìn thôi. Vì tui biết cô hai siêu nhân lắm. Cô hai cũng đẹp như mẹ cô, giỏi hơn má tui mà thiếu điều còn lo cho tui hơn bà nội tui nữa.
Tui hỏng có lo được cho cô là bị tui thương cô quài tui chịu hổng nổi cô hai ơi… Rồi tui sẽ làm được nhiều thứ cho cô, còn hơn cả má cô, mẹ tui mong đợi nữa cô hai…

Mà tóm lại chả ai lo cho cô ngoài chính cô đâu cô hai. Tui bao hứa luôn
Ba của cô hai…
  

Monday, September 30, 2013

LỜI TỰ THÚ CỦA MỘT TÍN ĐỒ THỪA CÂN - HAY TỰ TRUYỆN NHẢM NHÍ VỀ CÔNG CUỘC "GIẢM CÂN KỲ ÁN"...

Hồi năm học mẫu giáo, nghe bà nội bảo tui là đẹp nhất thị trấn. Tui cứ thế tin luôn. Lúc này, con trai mẫu giáo chỉ phân biệt được con trai là đi tè phải úp mặt vô tường, còn con gái… thì ngồi xuống đất. Nói chung, là tui nghĩ mình vừa đẹp trai, hát hay, kể chuyện giỏi nên chẳng thèm để ý mấy đứa chỉ biết… ngồi xuống đất và khóc nhè.

Từ lớp 1/6 tới lớp 2/6 tui cũng hát hay mà lại hay hát, kể chuyện giỏi. Nhưng quan trọng là có mấy thằng đẹp trai (hơn) đã xuất hiện. Lúc ấy, tui có để ý em Huệ lớp trưởng. Đến lớp 4/6, tui thấy thằng Duy thủ quỹ tặng cho em Huệ cây viết pi -lốt có khắc hình hai con chim. Em Huệ cười tươi lắm. Chiều tức quá, tui lấy mắt mèo trét xuống ghế hai đứa. Thằng Duy ngứa, em Huệ ngứa, rồi tui cũng ngứa. Từ đó, tui ghét em Huệ. Ghét luôn con gái. Cái đồ chỉ thích viết pi-lốt. Mối tình đâu đời mà kết thúc như thế xem ra nhột đít thật.

Đầu năm lớp 5, tui đổi sang trường Năng Khiếu. Sĩ số lớp chuyên Anh 5A3 có 33 nữ và 3 nam (con số này không nhớ chính xác lắm). Tui đẹp thứ ba và tròn số một. Kể từ lần xổ giun năm lớp 4, tui tăng cân đều đều. Quan trọng là năm này, tui có nhìn con gái. Nhất là em Thu Vân. Em làm lớp phó học tập. Cuối năm lớp 9, Vân tổ chức sinh nhật tại nhà, tui xin mẹ tui mua tặng hai cục xà bông Camay gói trong hộp quà to lắm. Trong thiệp đính kèm, tui ghi: “Tắm thơm. Ngày mai có chuyện muốn nói…”. Vậy mà ngày mai ấy không bao giờ tới. Mẹ nuôi của Vân rước nàng qua Bỉ luôn. Sau này, gặp lại trên facebook, tui định nói với em câu cuối: “Ê, muốn là người yêu đầu tiên của tui không?” - nhưng lại thôi. Giờ ghét đứa nào tên Vân, đi nước ngoài và xài xà bông Camay.

Đậu lớp 10 trường Chuyên tỉnh, tui bị cận thị và tròn hơn những năm trước. Con gái ở thành phố Mỹ Tho ghê thiệt, toàn yêu người lớn tuổi, gầy, đẹp trai và ở ngoài trường. Mỗi em Trường Linh hiền lành, sáng sủa… thì cũng bị thằng lùn mã tử Huy lớp 10 Tin cù cưa cù nhầy. Linh chẳng yêu đứa mập nhất trường như như tui , không yêu thằng Huy, chỉ thương… động vật. Tui ngồi kế nàng mấy năm, tưởng đâu dễ ăn Manchester, ai ngờ tổ trác. Chuyện là vầy. Một hôm, trong giờ ra chơi, nàng mua hai cái bánh bông lan và một bịch xí muội Thái. Gặp tui ngay cửa lớp, nàng bảo: “Ăn không, cho bánh bông lan nè”. Chưa kịp rớt nước mắt cảm động, tui lập tức bị tạt một thùng nước to: “Ý quên, Linh mua cho con chó Titi. Nó bị ốm mà còn nhiều xà mâu nữa. Đẹp Hải Đường - nick name của tui hồi đó - đừng ăn, ra chơi với tui. Tui cột nó ngay nhà giữ xe á”. Sau này, tui ghét con gái ở tỉnh, ghét đứa nào tên Linh, hận luôn bánh bông lan và dĩ nhiên cực kỳ tâm đắc “Bài ca thịt chó” của Nguyễn Hải Phong đã sáng tác. Cú seven-love này hơi bị đau. Đến nỗi, trái tim của tui bị đập trễ hết mấy nhịp. Tui nhớ là mình cũng suy sụp hết mấy ngày, đau đầu hết mấy tuần và trọng lượng cũng theo đó tăng lên vùn vụt.

Vào đại học, chuyện đại sự Đoàn Hội đã lấy đi quãng thời gian đáng lý phải dành cho tình yêu của tui . Bằng chứng là đám bạn cử nhân của tui đã cưới gần hết. Thế là tui nghĩ tình yêu thôi mà, đâu có gì phải xoắn. Xui hay hên gì cũng có đứa xứng đáng sống do mình và vì mình. Nói hay lắm, nhưng tui cũng có dính mấy vụ thất tình lẻ tẻ ở thời điểm tiền mãn teen. Kiểu như người ta phụ mình, rồi mình về nhà ngồi khóc đã đời. Khóc xong, lấy cái máy ảnh cybershot tự quay lại thấy gương mặt không có “commercial use” (hay ăn ảnh) cho lắm nên dừng khóc. Mà hễ cứ buồn là ăn. Rồi ăn thì cứ tròn mãi, tròn mãi.

Buồn tình, tui rời thành phố về miền duyên trấn Đà Nẵng để lập nghiệp. Trong bụng, tui tính tút lại vẻ đẹp trai hồi năm mẫu giáo. Thế là tui cũng nỗ lực bơi lội, tập gym. Có ngày đi bộ hết vòng núi Sơn Trà xong, tui thấy mình cũng không còn ghét Huệ, Vân hay Linh nữa. Chợt nghĩ thất tình có gì đáng lình xình. Chắc chắn một điều rằng làm đéo gì không có người biết dành tình cảm cho mình. Nghĩ đến đây, tui càng tin mãnh liệt: 100% người đó tồn tại trên đời. Chắc chắn, người đó sẽ yêu mình bằng một thứ tình cảm không vướn chấp bởi nhan sắc, cân nặng và thậm chí là độ “thừa cân” của túi tiền.

Bỗng vào một ngày đẹp trời, tui nhận được cuộc gọi từ tay mật thám ruột:
-    Đại ca, em đã tìm thấy sư tỉ.
-    Nói ngay. Tui ra giọng hình sự.
-    Dạ, kèo này thuộc dòng trâm anh thế phiệt. Nhà tỉ có bố Đảng viên, mẹ hiền nhất xóm. Nhìn tướng biết dân chơi, ngó mặt biết sát thủ. Người có tí xăm trổ, e rằng rất yêu động vật. Có thể nuôi đại bàng hoặc cá chép trong người. Túm lại, tỉ cười như mùa thu toả nắng vì trên răng khểnh có đính hột xoàn…

Nghe xong, tui mừng rụng rún. Tui biết với một kẻ xấu to đen hôi như tui thì nàng-theo-cách-thằng-mật-thám-mô-tả đúng là better-half của đời mình. Bèn kêu đệ tử thu xếp gấp một cuộc gặp cho ra lẽ. Thế là vào một buổi sáng tinh mơ, tui xuất hiện với một giao diện phi phàm: toàn thân phủ một màu cam từ áo quần, đến dép lào và nón kết. Vượt qua định kiến của xã hội và bản thân, tui xách trái tim to của mình đến trước mặt mẹ con. Đoạn quỳ xuống, tui hét: Này gái, có muốn làm động lực giảm cân mãi mãi cho tui hay không?”.

Thực ra đây là một bài viết cũ mèm từ đời nảo đời nào. Nó đã từng là một cái bìa giả trên báo, từng là một cái note khuyên lơn dành cho mấy đứa béo thất tình hoặc là không béo mà cũng thất tình. Xong, đọc tới đọc lui, chỉnh ra, sửa vô riết nên cuối cùng, nó đã tái sinh trong hình hài mới chỉ thêm bớt số lượng chữ. Túm lại, đây sẽ là bản tuyên ngôn của riêng tui cho series phóng sự thực tế “giảm cân kỳ án”.

Hixhix, đáng lý ra, trong đầu một thằng đàn ông ở tuổi 30 phải có rất nhiều thứ hệ trọng hơn là những ám ảnh đồng bóng về cân nặng. Tuy nhiên, nếu chẳng nghĩ đến số lượng mỡ thừa đang bu bám, cũng như mớ gánh nặng lộn xộn đã và đang làm hỏng cái thân hình dzú dzuông, bụng 6 múi của mình, tui đã không viết làm gì.

Kết luận ngày thứ 1:
Bành bé Béo tui đây sẽ tự hứa với lòng để lên chế độ giành lấy vẻ đẹp trai đã mất và chưa từng có của mình.
Cân nặng hiện tại: bí mật
Chiều cao: 1m65
Béo phì cấp độ 3


Cam kết trong vòng 12 ngày sẽ kiêng quyết giảm 10kg
Thực đơn cho ngày “tuyệt thực” đầu tiên:
Sáng: hai cái trứng opla
Trưa: bò kho không ăn bánh mì (cảm ơn chú Frankie đã ủng hộ nhiệt tình chế độ này)
Tối: tô canh bí đao, tôm khô


 Đón xem tập 2: 
Nỗi ám ảnh mang tên Mập ú! 








Tình thư cho AI

  Ngày 25/4/2024 Tiếp nối những chuỗi ngày yếm thế, ba viết thư cho con. Nếu không ai đọc thì thật buồn cho người viết, nhưng một khi đã c...