Tuesday, November 8, 2022

THONG DONG VIẾT VỀ CẢM GIÁC KHI VIẾT

Vỹ thanh: Tạm thời nhịp freestyle nhật ký thế này cũng ổn. Sáng nay bà Tiên tiếp tục lặn ngụp với mình trên dòng ý, đại loại bả đã đánh trúng tim đen của mình về việc là có hay không mình không thực sự chưa bao giờ biết mình muốn gì. Và có ý định tìm hiểu xem mình thực sự muốn gì ?!? Có hay không mình chưa làm điều mình muốn cho dù mình đã ẻ đầy trên mạng. Có hay không chuyện mình biết mình rồi mà mình lại ga dẻ là mình chưa biết mình ráo. Có hay không thuyết âm mưu là thực sự mình đã không biết mình muốn gì từ rất lâu rồi. Không sao chủ yếu là xả ra được chữ trong đầu, tác phẩm sẽ sớm đến với mình. Mình luôn tin vào những điều hảo huyền như thế. Hixhixhix, sao cái gì cũng tương lên cho thiên hạ xem thế này. Chắc là chán chết. Không sao, mình không trầm cảm, mình chỉ là loại thích trầm mình quá nhiều vào cảm xúc thôi. Đành viết vậy. *** 5 for today 1. Viết cho mình hiểu Phải nói trắng ra, nghề mưu sinh của mình là viết. Viết cứu sống mình trong rất nhiều tình huống. Viết mang lại tiền và lương. Nghề này mấy chục năm rồi xài vẫn được. Có điều là nếu muốn cải thiện thêm thu nhập từ Viết, phải thực sự nâng cao tâm hồn mình lên. Người viết chân thành dĩ nhiên cũng đừng quá nghĩ ngợi tới tiền. Bởi vì tiền không thể nào làm nên sức nặng của tất cả mọi thứ. Mà đã làm cái nghề thanh bay, tối ngày cứ nặng lòng với thu nhập. Rõ chán Vinh ơi. Tối qua gặp lại anh Thượng Tùng. Lão đúng là một cây cả bóng cao. Thứ gì lão nói mình cũng uống lấy uống để. Chữ của lão cũng là thứ mình khát khao thèm muốn. Nhưng thôi, trong trận cười rũ rượi tối qua, cũng như lời đề quyết không có chút xấu hổ của mình: Tôi sẽ tiếp tục viết để nâng thảo mai lên thành đạo. Đầu tiên là những lời này vẫn phải luôn cho mình vì mình muốn hiểu mình, muốn trò chuyện với tâm thân mình trong một cấp độ sâu sắc nhất, chứ không phải viết để nuông dân chìu chúng. Viết là cho mình. Mình đọc trước chữ mình cũng là lần đầu tiên mình hiện thực hóa cái ý tưởng thầm thì trong trí não vậy. Nha anh Thượng Tùng. Cảm ơn đã luôn là một người bạn văn sâu sắc trong cuộc đời em. Cả anh Đức Trí, Sếp Thức, Sếp Vinh, Sếp Phong và cái tập đoàn chữ lạ lùng NVV một dạo. Mãi yêu. 2. Viết gì hôm nay Mỗi ngày, thức dậy là mình đọc. Biết bao nhiêu chuyện hỗ lốn thượng vàng hạ cám đều nạp hết vào não trong buổi đầu ngày. Điều này dẫn tới việc lơ đễnh và thiếu tập trung. Làm thứ gì cũng chỉ trên bề mặt. Nghe tin tức hớt ván, nghe chia sẻ chôm chỉa ideas nọ kia, nghe học thuật thì vay mượn rồi cứ làm như chỉ... hết clip là có thể thấu triệt mọi kiến thức đó rồi... Mình có cần phải làm thời khóa biểu sau bài post này không? Mình nghĩ có khi nào chứng khóa trong làm cho mình giẩy nẫy lên rất nhiều rồi lại quên đi việc phải cố gắng tiếp nối các ý tưởng giẫy nẫy đó. Nhưng những rung lắc thời điểm này chỉ là cố để cho quên đi cái quên. Và để cho mọi thứ trở nên thật khó khăn trong mắt người khác, chính mình bị buộc hoặc (chỉ biết) viết ra những thể loại trái với trí tuệ sâu sắc. Mentor - Ng ơi - viết tới đây mình nhớ cậu vô cùng. Không phải là không muốn gặp nhau, nhưng cậu biết đấy, điều làm cho mình chán bản thân mình nhất là việc thừa hưởng quá nhiều ưu đãi trên đời trời đất, thế mà lúc nào cũng tiêu cực và nhất là tránh né cậu. Lúc nào cũng ngây ngây ngô ngô, chứng minh cho cả thế giới thấy sự kệch cỡm của chính mình. Đồng thời chấp nhận cái ưu khuyết điểm là không bao giờ thay đổi bản thân để tốt hơn, mặc dù ngoài mồm thì lúc nào cũng cổ xúy mọi người thay đổi.
Có ai ở đó cứu mình không? KHÔNG. Vậy thôi, mình sẽ tự bò ra khỏi cái giếng vậy. 3. Viết cho cảm giác khi viết Đỡ rồi. Theo cái đà này thì bắt đầu có cảm hứng nhiều hơn trở lại với Viết. Bằng chứng là gần đây đã chịu khó tụ tập cùng những người có khả năng nâng cao chuyên môn của mình lên. Sắp tới, chắc sẽ bước vào vùng giảm cân sâu sắc và rèn luyện bút lực chuyên nghiệp hơn nữa. Mình có ý nghĩ điên rồ là mình ốm có thể viết hay hơn mình mập ahihihi. Lần nầy tự gò ép mình vào một cơ hội cuối cùng, để vùng vẫy trong minh triết, tiếp tục tiến bước và giúp nhân loại đọc hiểu chính mình thông qua việc viết như cách mình đã và đang làm. Xin trở lại với phần gợi ý đầu đề: Cảm giác khi viết. Cô đơn có, tự do có, xấu hổ có, bố láo có. Nên kể từ giờ, kiệm lời giữ thần khí. Nói xấu người sẽ viết xấu chữ mình. Nói đỡ người, người sẽ nâng tâm hồn mình. Cảm giác khi viết mùa này, mình xin đẽo theo, chở theo, liên hoan theo câu chuyện chân thật. Một cấu trúc thong dong điền dã đương đại. 4. Viết neutral Càng gắn với khái niệm viết, mình càng có thể nhận ra là đến một lúc nào đó, năng lực này sẽ bỏ ta mà đi. Thế khi đó vừa tức vừa cười mà lại không diễn đạt được lòng mình nữa thì làm cái gì. Hay là làm thinh. Mình làm thinh mấy năm nay rồi, kiểu cảm giác chui rút chật vật, bám víu vào một thực thể vừa thực vừa không có thật mà không chịu làm gì cả thì có khác gì làm thinh đâu. Hoặc trong có vẻ ồn ào đấy, nhưng mà chỉ ồn những chuyện thiên hạ chứ chưa thực sự rút ruột lấy câu chuyện của mình ra đối chất với thiên hạ... Cảm thấy ấm ức trước tình trạng bị sa thải. Chưa kể phần note này hoàn toàn liên quan tới cảm giác khi viết. Giống như lạt mồm, chữ tuôn ra không đều cũng đa phần là do không có tập luyện nâng trình gì ráo. Nhưng làm thế nào để nâng trình viết. Viết neutral. 5. Kiểm tra lỗi chính tả là yêu Văn. Mia học văn không hay. Thế nhưng trò chuyện với cô nàng thật thú vị. Từ những góc nhìn được Mia mô thả trên clip tiktok, mình ráng đọc và ráng hiểu. Để thấy điều sung sướng nhất trong cuộc đời ông ba là có được một cô con gái hòa thuận và yêu thương mình hết mực. Mình đã hoàn thành phần freestyle sáng nay. Mình sẽ tiếp tục hoàn thành hết các đầu việc giao cho mình liên quan tơi mảng viết. Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng. Cảm ơn Vinh nhé. Cảm ơn vì đã viết dễ hiểu hơn cho chính mình và cho độc giả độc nhất của mình.
Yêu thương Vinh vì mọi lẽ Vinh ơi

Monday, November 7, 2022

Thong dong ngày 8/11/2022

Hôm nay tiếp tục là một ngày trong tháng 11 cảm thấy chưa đạt hiệu quả. Tiếp tục bị cuốn vào dòng xoáy của tất cả mọi thể loại nội dung tới nỗi đã tiếp tục đốt hơn 4 tiếng đồng hồ không làm được gì cả. Đọc lại những dòng viết từ nhiều năm về trước lúc nào cũng thấy được con người mình hay than thở, không hoàn thiện được kế hoạch phát triển cho bản thân nên suốt ngày đuổi hình bắt bóng. Năm nay đã là những năm rất khác xưa rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy nữa là bạn không thể nào đi đâu xa được. Huống chi là tự lập, huống chi là tự do tài chính, huống chi làm cảm thấy trưởng thành và long lắng được cho gia đình nhỏ của mình, vợ mình, con mình. = Tham thì thâm, nhưng mình tham nội dung thì mình sẽ sớm bị tẩu hỏa nhập ma sớm. Giờ không phải là lúc để suy nghĩ vẫn vơ. Giờ phải là lúc lên ga tăng số để cùng chạy về đích trong thời điểm này. … Đáng lý ra tháng 11 phải làm được nhiều việc hơn nhưng nếu cái đà này thì vẫn sẽ tiếp tục dậm chân tạy chỗ và càng chây lỳ hơn thôi. … Hôm qua gặp lại các thành viên Cấp 3 sau quãng thời gian gần 20 năm trường. Ai cũng trở nên già nua và yêu thích nhâu. Ngoài nhậu ra thì mọi người có gì cho nhau ta? Nếu như cùng hệ kush, sẽ tụ tập hút. Nếu cùng hệ bia rượu sẽ tụ tập chè chén. Rồi đàm phần. Rồi nói này nói nọ cho hết ngày. Văn vẫn đang tệ. Nhưng không sao, viết được là đỡ rồi. Cố lên. Chỉ còn lại thời gian không nhiều, thì phải làm thêm các việc giá trị. Tuần này là big show của mình mà, không gì là không thể Vinh nha.

Cảm giác nhìn thấy nhiều phiên bản của mình cũng ngộ 


Sunday, November 6, 2022

ÔNG NỘI ƠI - DAWSON VIẾT VỀ NHIẾP ẢNH NÈ

Life goes by extremely fast, it’s my job to slow it down. One of the most captivating ideas is how I can freeze a moment of history onto a still photo and save that exact moment to share with the world. Photography is an art form, and whether I am trying to portray a powerful message in my photos, or simply capturing a special second of a story, I have an entire lifetime to delve into the versatility of this art form. The beginning of my photography story begins with my grandfather, who opened up a photo studio in a small city in Vietnam. Ultimately, my passion for photography was passed down to my father, who in turn handed the torch to me. Because of my grandfather, my entire family became an essential part of our little town, documenting special occasions or taking headshots of someone for their job interview. Surrounded by this environment, I quickly learned how important a photographer’s role is in society because, without us, the moments we share will be nothing but foggy thoughts lost in our heads. I spent most of my life following my dad, watching him trying to get everyone together for a group photo. “Ky niem” he says, meaning “for memories.” Naturally, I was obsessed with doing everything the exact same as my dad at a very young age. My earliest memories as a child consisted of desperate attempts of gaining his approval out of everything I did, and when I couldn't get his validation, it always left me with an empty feeling in my stomach. As I grow older, I learn that there was some sort of cultural dissonance leading my dad to remain emotionally distant from me, as his father was to him. However, as soon as I see his photos I immediately recognize that he has plenty to say, with all of his bottled-up stories he depicts as still images. At that moment I knew of an outlet to not just connect with my father but to give myself to express my own emotion, and that is through photography. Our connection has never been the strongest verbally, but we shared an unspoken language; our love for photography. The amazing thing about taking photos is that although there are millions of different languages that are spoken today on this earth, a photograph can convey the same story to every one of them. One of the most fascinating forms of photography is street photography, which is mainly using abstract points of view, photographing interesting sights across the city – including people. Much like every other form of art, the best way to improve your photography is through failure. The idea of photographing strangers in a public setting is painfully overwhelming, which is no surprise most people often quit on their first few attempts. Street photography serves as a perfect analogy to the lesson that I’ve learned while working in this field; no matter how discouraging your path may get, continue to work because there is always somebody who will appreciate your creation. The best feeling in the world is seeing the joy in the eyes of my peers after they see themselves in one of my photographs. With a press of a button, a meaningful moment of theirs is captured. Whether it’s a varsity football player scoring the game-winning touchdown or a striving new rap artist throwing his first-ever concert, they can look back on the things they did in their younger days. Most of our days in high school have been overlooked or forgotten, the pictures that we take are all we will have left to reminisce about in the next 10 years. As a photographer that has worked with such a diverse group of individuals, I have learned that my work plays such a short role in their lives, but within that work is something that will be remembered forever.

THONG DONG VIẾT 2022

 7/11/2022

Mùa viết trở lại. Tập tành freestyle, bắt não chạy để ra được "Cảm giác khi viết". Mà thôi, viết nhiều trước khi viết hay (hén).  

Lần này, mình nhận kèo làm ngôn sứ cho quyển sách ảnh #thongdong. Sách ảnh. Hôm qua đi gặp curated thì không cho kêu "sách" trước khi trình báo nó lên nhà xuất bản. Kiểu một bức ảnh đã nói lên được 1000 từ rồi, huống chi, rất nhiều tác phẩm tốt về chung #thongdong số đầu, nên động bút thì rén, nhìn trước ngó sau dữ. Ờ, viết là có lỗi với im lặng, nhưng có chắc im lặng khiến mình bớt ồn? Nên trước khi chứng ô dề thinking ụp lấy chiếc não mình, thì mình phải phúng chữ càng sớm càng tốt. Đây cũng có thể gọi là tips động bút trước các dự án nội dung có sức nặng trong tương lai,

#Selfnotes to this project. 

  1.     Đầu tiên: Tạo kết nối sâu với đối tượng.
  2.     Kế đến: Học hiểu các thủ pháp nghệ thuật của từng nghệ sĩ để đẽo được chữ hay về chính họ.
  3.     Tiếp theo: viết ngày hôm nay. Không trì hoãng. Không mất thời gian của tổ đội.
  4.     Khắc phục chứng mất trí dần bằng viết. Lấy tinh thần chữ bùa hình sinh nhiệt. 
  5.     Rèn luyện viết nghiêm khắc, tăng cường đối thoại với căng bệnh lơ đễnh của chính mình. 
  6.     Bằng mọi giá phải sống được nhờ vào thực lực của chữ mình.
  7.     Mục tiêu của Viết Thong Dong - cũng đối thoại với Nhiếp ảnh (ahihi, #selfchallenge of writings) 

Hôm 6/11/2022; 10am-12pm là ngày gặp mặt đầu tiên của toàn team. Tham gia góp ảnh là hai anh nhiếp ảnh gia miền Nam: An Đặng (1989) Mạnh Phùng (1991) và Lâm Nguy (1995) và một anh Thiết Kế đất Bắc. Cả ba yêu thích ảnh của nhau và quyết định tổng hợp lại các ký ức để chuẩn bị cho "ra đời". Nhiếp ảnh. Đúng là mối lương duyên kỳ lạ, càng trốn càng tránh, càng phải trở lại và làm sao cho nó đậm đà hòa nhã. Trước là để đừng  lỗi đạo với cha già; sau ngộ ra chính NHIẾP ẢNH mới là chiếc cần câu cơm mà ba trao truyền. 

Hôm 3/12/2022, học viết Bio cho artist cùng thầy Wubin. Cảm thấy nghề viết bắt đầu chảy trong mạch lý tưởng của mình. Vừa khó vừa dễ, vừa thách thức, vừa chill. 

Hôm 4/12/2022, Gặp nhà triển lãm. Linea Cafe. 

Hôm nay... 


#thongdong Ảnh: An Đặng 





Thursday, June 19, 2014

Cô hai của tui

Cô hai ơi, tui thương cô quài tui chịu hổng nổi cô ơi. Mai mốt cô lớn rồi cô hỏng có ở gần tui nữa rồi cái lổ mũi tui nó để làm gì nữa cô hai. Cô hai hứa là cô hai lớn, cô hai già, cô hai nhớ dzìa thay tả cho tui nhe cô hai. Mà cô hai khỏi thay, cô hai đứng ngó tui lom lom là tui dzui rồi. Xong cô hai nói: ba ơi ba à, con là cục gò má của cái lổ mũi ba nè. Lúc đó, cô hai thấy tui khóc là cô hai biết tui muốn ôm cô lắm nghe cô hai ơi...

Cô hai ơi, bữa giờ tui tính tình thiệt với cô hai nghen cô hai. Là tui cũng có khóc. Ba năm nay, mùa màng thất bát quá cô hai. Từ bữa má cô đi đẻ tới giờ, tui cũng ráng làm dữ lắm mà sao nó lủng đầu này nó thụt đầu kia cô hai. Mà cô biết hôn, có khi tui bị người ta lừa, mà có khi cũng tại cái tánh tui ngu quá cô hai. Tui mần ăn non dạ non người quá cô hai. Má tui cho tui mượn bi nhiêu tui đưa người dưng ăn hết cô hai… Tui còn nợ đầu này thiếu đầu kia mà rầu thúi ruột cô hai. Trời mưa dzậy chứ tui đứng trong cổ khô queo không có nước miếng. Tui cũng liều mạng cởi áo, cuốn tròn lại, rồi hứng mưa, kê ngay miệng vắt ra nước mà uống đỡ. Thấm giọng được, rồi mới nhắm cái ngọn đèn đỏ đỏ trước mắt mà đi cô hai à. Mà đèn đâu có đỏ. Tui khóc đó cô hai.

Hôm nay, tui đang đi mần dzìa cô hai, cái mắt tui nó cũng đỏ. Chuyện vầy nè cô hai. Tui ghé chỗ nhà chú ba Hành cô hai tui xin chai nước Redbull uống cô hai. Rồi tui hút với chú ba mấy hơi thuốc cô hai. Xong cái tui nghe Kid Cudi, cái bài gì nè ta ơi. Ờ Bờ sua tu háp bi nịt! Trời ơi, tự nhiên tui nhớ cái bản cải lương Vầng trăng trong mưa quá cô hai. Tuồng này Tài Linh hát hay lắm cô hai. Hồi tui lớn hơn cô hai, tui hay nghe với bà nội tui lắm. Ước gì bà nội tui thấy mặt cô hai chắc bả dzui lắm. Nhiều khi tui cứ nói: nội nội con nhỏ này là con gái của con nè… Cái tui lại khóc ngon ơ cô hai.

Bà nội tui bả thương tui lắm cô hai. Mỗi lần tui đi tắm mưa là bả réo tui đi dzìa cô hai. Bả sợ tui lạnh. Bả nướng con cá lóc trét mở hành cho tui ăn nữa cô hai. Rồi tui chấm mắm me ăn, rồi bả ngồi nhìn tui, bả ăn cơm với chuối. Bả nói tui khi nào mà đứng dưới mưa là bây phải nhớ mụ nội bây nha hôn. Vậy là cái hôm tui đứng tui khát khô đó cô hai. Tui định làm bậy. Vậy mà tui nghe tiếng bà nội tui bả rầy. Bả nói mầy còn nhỏ, mầy đi về nhà đi, tao nướng cá lóc cho mà ăn… Nghe chửi mà còn đau hơn là đau nữa cô hai. Sống kiểu gì già đầu mà mà cố cô hai bả chết rồi, mà bả cũng còn phải dzìa xứ nhắc nhở tui nữa cô hai.

Còn má cô nữa cô hai. Tui cũng thương cổ mà nói hỏng được cô hai. Tui thấy cổ lúi húi cặm cụi mà cái ruột tui nó thắt lại cô hai. Tui hứa cho cổ cái đôi giày Jimmy Choo mà tui mần sặc máu cô hai. Vậy mà chỉ mới mua được có cái xách Ipanima giảm giá hà cô hai. Hỏng phải mua bằng tiền mặt. Mua bằng cái thẻ của má cô luôn. Cái cuối tháng má cô tự trả. Buồn chưa cô hai. Tui thấy tui cưới cổ giống như mấy triệu kiếp trước tui tu á cô hai. Còn má cô là hồi xưa chắc ức hiếp tui mấy đời nên giờ mắc nợ tui vậy đó cô hai. Cho nên tui nghe cổ rầy rầy tui thương lắm chứ tui hỏng có buồn. Tui giả bộ nạt nạt thôi chứ tui sợ cổ lắm cô hai. Cô như má tui vậy đó cô hai. Mà nhờ tui dzị mà má tui với má cô thân nhau lắm cô hai. Tui mừng lắm.

Tui nói dzậy cho nó chill chill tí thôi chứ tui hỏng có sợ thằng nào con nào đâu cô hai. Tui thề có trời đất là cuộc cày cuốc của tui từ hôm nay hỏng phải vì ai xuôi đất khiến đâu cô hai. Tui làm cho tui chứ tui cũng hỏng có mần cho cô nữa. Đời của cô cô tự cô lo cô hai. Tui hứa là tui cũng đứng đó nhìn thôi. Vì tui biết cô hai siêu nhân lắm. Cô hai cũng đẹp như mẹ cô, giỏi hơn má tui mà thiếu điều còn lo cho tui hơn bà nội tui nữa.
Tui hỏng có lo được cho cô là bị tui thương cô quài tui chịu hổng nổi cô hai ơi… Rồi tui sẽ làm được nhiều thứ cho cô, còn hơn cả má cô, mẹ tui mong đợi nữa cô hai…

Mà tóm lại chả ai lo cho cô ngoài chính cô đâu cô hai. Tui bao hứa luôn
Ba của cô hai…
  

Monday, September 30, 2013

LỜI TỰ THÚ CỦA MỘT TÍN ĐỒ THỪA CÂN - HAY TỰ TRUYỆN NHẢM NHÍ VỀ CÔNG CUỘC "GIẢM CÂN KỲ ÁN"...

Hồi năm học mẫu giáo, nghe bà nội bảo tui là đẹp nhất thị trấn. Tui cứ thế tin luôn. Lúc này, con trai mẫu giáo chỉ phân biệt được con trai là đi tè phải úp mặt vô tường, còn con gái… thì ngồi xuống đất. Nói chung, là tui nghĩ mình vừa đẹp trai, hát hay, kể chuyện giỏi nên chẳng thèm để ý mấy đứa chỉ biết… ngồi xuống đất và khóc nhè.

Từ lớp 1/6 tới lớp 2/6 tui cũng hát hay mà lại hay hát, kể chuyện giỏi. Nhưng quan trọng là có mấy thằng đẹp trai (hơn) đã xuất hiện. Lúc ấy, tui có để ý em Huệ lớp trưởng. Đến lớp 4/6, tui thấy thằng Duy thủ quỹ tặng cho em Huệ cây viết pi -lốt có khắc hình hai con chim. Em Huệ cười tươi lắm. Chiều tức quá, tui lấy mắt mèo trét xuống ghế hai đứa. Thằng Duy ngứa, em Huệ ngứa, rồi tui cũng ngứa. Từ đó, tui ghét em Huệ. Ghét luôn con gái. Cái đồ chỉ thích viết pi-lốt. Mối tình đâu đời mà kết thúc như thế xem ra nhột đít thật.

Đầu năm lớp 5, tui đổi sang trường Năng Khiếu. Sĩ số lớp chuyên Anh 5A3 có 33 nữ và 3 nam (con số này không nhớ chính xác lắm). Tui đẹp thứ ba và tròn số một. Kể từ lần xổ giun năm lớp 4, tui tăng cân đều đều. Quan trọng là năm này, tui có nhìn con gái. Nhất là em Thu Vân. Em làm lớp phó học tập. Cuối năm lớp 9, Vân tổ chức sinh nhật tại nhà, tui xin mẹ tui mua tặng hai cục xà bông Camay gói trong hộp quà to lắm. Trong thiệp đính kèm, tui ghi: “Tắm thơm. Ngày mai có chuyện muốn nói…”. Vậy mà ngày mai ấy không bao giờ tới. Mẹ nuôi của Vân rước nàng qua Bỉ luôn. Sau này, gặp lại trên facebook, tui định nói với em câu cuối: “Ê, muốn là người yêu đầu tiên của tui không?” - nhưng lại thôi. Giờ ghét đứa nào tên Vân, đi nước ngoài và xài xà bông Camay.

Đậu lớp 10 trường Chuyên tỉnh, tui bị cận thị và tròn hơn những năm trước. Con gái ở thành phố Mỹ Tho ghê thiệt, toàn yêu người lớn tuổi, gầy, đẹp trai và ở ngoài trường. Mỗi em Trường Linh hiền lành, sáng sủa… thì cũng bị thằng lùn mã tử Huy lớp 10 Tin cù cưa cù nhầy. Linh chẳng yêu đứa mập nhất trường như như tui , không yêu thằng Huy, chỉ thương… động vật. Tui ngồi kế nàng mấy năm, tưởng đâu dễ ăn Manchester, ai ngờ tổ trác. Chuyện là vầy. Một hôm, trong giờ ra chơi, nàng mua hai cái bánh bông lan và một bịch xí muội Thái. Gặp tui ngay cửa lớp, nàng bảo: “Ăn không, cho bánh bông lan nè”. Chưa kịp rớt nước mắt cảm động, tui lập tức bị tạt một thùng nước to: “Ý quên, Linh mua cho con chó Titi. Nó bị ốm mà còn nhiều xà mâu nữa. Đẹp Hải Đường - nick name của tui hồi đó - đừng ăn, ra chơi với tui. Tui cột nó ngay nhà giữ xe á”. Sau này, tui ghét con gái ở tỉnh, ghét đứa nào tên Linh, hận luôn bánh bông lan và dĩ nhiên cực kỳ tâm đắc “Bài ca thịt chó” của Nguyễn Hải Phong đã sáng tác. Cú seven-love này hơi bị đau. Đến nỗi, trái tim của tui bị đập trễ hết mấy nhịp. Tui nhớ là mình cũng suy sụp hết mấy ngày, đau đầu hết mấy tuần và trọng lượng cũng theo đó tăng lên vùn vụt.

Vào đại học, chuyện đại sự Đoàn Hội đã lấy đi quãng thời gian đáng lý phải dành cho tình yêu của tui . Bằng chứng là đám bạn cử nhân của tui đã cưới gần hết. Thế là tui nghĩ tình yêu thôi mà, đâu có gì phải xoắn. Xui hay hên gì cũng có đứa xứng đáng sống do mình và vì mình. Nói hay lắm, nhưng tui cũng có dính mấy vụ thất tình lẻ tẻ ở thời điểm tiền mãn teen. Kiểu như người ta phụ mình, rồi mình về nhà ngồi khóc đã đời. Khóc xong, lấy cái máy ảnh cybershot tự quay lại thấy gương mặt không có “commercial use” (hay ăn ảnh) cho lắm nên dừng khóc. Mà hễ cứ buồn là ăn. Rồi ăn thì cứ tròn mãi, tròn mãi.

Buồn tình, tui rời thành phố về miền duyên trấn Đà Nẵng để lập nghiệp. Trong bụng, tui tính tút lại vẻ đẹp trai hồi năm mẫu giáo. Thế là tui cũng nỗ lực bơi lội, tập gym. Có ngày đi bộ hết vòng núi Sơn Trà xong, tui thấy mình cũng không còn ghét Huệ, Vân hay Linh nữa. Chợt nghĩ thất tình có gì đáng lình xình. Chắc chắn một điều rằng làm đéo gì không có người biết dành tình cảm cho mình. Nghĩ đến đây, tui càng tin mãnh liệt: 100% người đó tồn tại trên đời. Chắc chắn, người đó sẽ yêu mình bằng một thứ tình cảm không vướn chấp bởi nhan sắc, cân nặng và thậm chí là độ “thừa cân” của túi tiền.

Bỗng vào một ngày đẹp trời, tui nhận được cuộc gọi từ tay mật thám ruột:
-    Đại ca, em đã tìm thấy sư tỉ.
-    Nói ngay. Tui ra giọng hình sự.
-    Dạ, kèo này thuộc dòng trâm anh thế phiệt. Nhà tỉ có bố Đảng viên, mẹ hiền nhất xóm. Nhìn tướng biết dân chơi, ngó mặt biết sát thủ. Người có tí xăm trổ, e rằng rất yêu động vật. Có thể nuôi đại bàng hoặc cá chép trong người. Túm lại, tỉ cười như mùa thu toả nắng vì trên răng khểnh có đính hột xoàn…

Nghe xong, tui mừng rụng rún. Tui biết với một kẻ xấu to đen hôi như tui thì nàng-theo-cách-thằng-mật-thám-mô-tả đúng là better-half của đời mình. Bèn kêu đệ tử thu xếp gấp một cuộc gặp cho ra lẽ. Thế là vào một buổi sáng tinh mơ, tui xuất hiện với một giao diện phi phàm: toàn thân phủ một màu cam từ áo quần, đến dép lào và nón kết. Vượt qua định kiến của xã hội và bản thân, tui xách trái tim to của mình đến trước mặt mẹ con. Đoạn quỳ xuống, tui hét: Này gái, có muốn làm động lực giảm cân mãi mãi cho tui hay không?”.

Thực ra đây là một bài viết cũ mèm từ đời nảo đời nào. Nó đã từng là một cái bìa giả trên báo, từng là một cái note khuyên lơn dành cho mấy đứa béo thất tình hoặc là không béo mà cũng thất tình. Xong, đọc tới đọc lui, chỉnh ra, sửa vô riết nên cuối cùng, nó đã tái sinh trong hình hài mới chỉ thêm bớt số lượng chữ. Túm lại, đây sẽ là bản tuyên ngôn của riêng tui cho series phóng sự thực tế “giảm cân kỳ án”.

Hixhix, đáng lý ra, trong đầu một thằng đàn ông ở tuổi 30 phải có rất nhiều thứ hệ trọng hơn là những ám ảnh đồng bóng về cân nặng. Tuy nhiên, nếu chẳng nghĩ đến số lượng mỡ thừa đang bu bám, cũng như mớ gánh nặng lộn xộn đã và đang làm hỏng cái thân hình dzú dzuông, bụng 6 múi của mình, tui đã không viết làm gì.

Kết luận ngày thứ 1:
Bành bé Béo tui đây sẽ tự hứa với lòng để lên chế độ giành lấy vẻ đẹp trai đã mất và chưa từng có của mình.
Cân nặng hiện tại: bí mật
Chiều cao: 1m65
Béo phì cấp độ 3


Cam kết trong vòng 12 ngày sẽ kiêng quyết giảm 10kg
Thực đơn cho ngày “tuyệt thực” đầu tiên:
Sáng: hai cái trứng opla
Trưa: bò kho không ăn bánh mì (cảm ơn chú Frankie đã ủng hộ nhiệt tình chế độ này)
Tối: tô canh bí đao, tôm khô


 Đón xem tập 2: 
Nỗi ám ảnh mang tên Mập ú! 








Sunday, October 14, 2012

“MẸ TÔI ĐÂU RỒI?”






1.
Hồi nhỏ, tôi có lần đã thốt lên câu này khi đi lạc. Nhớ lại thời khắc đó, bàn tay của mình cần biết bao cái xiết chạm của một phần thịt da quen thuộc đẫm mùi yêu thương. Nhưng đó là khi nhỏ, ta cứ tưởng bố mẹ là tất cả và trông cậy vào họ một cách mù quáng. Sau này, lớn hơn một chút, nhìn đời to ra một tẹo, tôi tự phát hiện ra hai đấng sinh thành cũng không hoàn hảo như mình nghĩ. Và rồi theo thói quen, tự cho mình cái quyền trịnh thượng. Thậm chí bỏ rơi họ hết lần này đến lần khác, theo cách nghĩ của riêng mình.
Bỗng một ngày, tôi được bạn tặng quyển sách “Hãy chăm sóc mẹ” với lời đề từ như nhắn nhủ: Vì tất cả chúng ta đều có mẹ. Để bắt đầu tác phẩm lay động hàng triệu độc giả trên toàn thế giới, nữ tác giả Shin Kyung Sook đã ray rứt mở đầu thế này: “Mẹ đã đi lạc một tuần”. Câu chuyện diễn ra khi những người con bắt đầu hành trình tìm mẹ trên mọi nẻo đường và kể cả trong tâm tưởng. Kiểu như những đứa con vô tâm luôn tồn tại một suy nghĩ mặc định rằng: người phụ nữ quyền lực và dũng cảm đã từng bảo vệ đời ta sẽ không bao giờ có chuyện quên mất đường về.
Mà lỡ như trong cuộc đời này, không phải mẹ đi lạc mà chính ta đã lạc mất mẹ rồi thì sao?


2.
Nhân ngày 4-10-2012- Ngày động vật thế giới do Liên Hiệp Quốc công nhận -  tổ chức TRAFFIC Đông Nam Á và thương hiệu mỹ phẩm The Body Shop đã phát động chiến dịch “Mẹ tôi đâu rồi?”, nhằm nêu bật hai nạn nhân của nạn buôn bán động vật hoang dã bất hợp pháp là tê giác trắng và gấu ngựa. Gần đây, rất nhiều con tê giác mẹ bị giết hại dã man, bỏ lại vô số những con non mồ côi, không thể tự vệ và có rất ít cơ hội sinh tồn. Loài gấu ngựa cũng đang chịu chung số phận là bị săn bắn, giết hại bất hợp pháp để lấy túi mật, thịt và các bộ phận trên cơ thể chúng. Chiến dịch chọn Tê giác trắng là bởi chúng nằm trong năm loài tê giác lớn nhất trên thế giới hiện đang phải đối mặt với áp lực khủng khiếp của nạn săn bắn trộm, đặc biệt là tại Nam Phi. Và không ở đâu xa, cũng vào ngày này năm ngoái, Quỹ bảo tồn thiên thiên WWF đã họp báo công bố con tê giác bị sát hại ở vườn quốc gia Cát Tiên là cá thể tê giác cuối cùng của Việt Nam.
Phải có một lý do nào đó với giá trị nhân bản rất cao mới khiến một vị nữ tiến sĩ Úc trình bày trong hội thảo, rơi nước mắt trước bức hình - thực trạng - một con gấu con bị hút mật ngay tại Việt Nam. Cô bảo mỗi năm, vô số động vật hoang dã bị bắt và giết hại bất hợp pháp do niềm tin sai lệch rằng các bộ phận của chúng có tác dụng chữa bệnh. Hậu quả là, một khi thú mẹ bị giết hoặc bị bắt, thì rất nhiều con non của chúng trở nên mồ côi và không được bảo vệ.
Cả hội trường im lặng. Hình như ai cũng đều ray rứt cho những số phận bị lạc mẹ. Không riêng gì con vật!



3.
Vài người hỏi cô rằng: “Là những cá thể đơn lẻ, liệu chúng tôi có thể giúp gì trong chiến lược toàn cầu này”. Cô bảo chỉ cần chia sẻ thông điệp này với một ý niệm hết sức đơn giản: “Vì tất cả chúng ta, ai cũng cần có mẹ. Để che chở và yêu thương”. Và nói theo lời của một vị chân sư: “Tình thương chân thật khiến ta tỏa rạng ra như một ngọn đèn. Đèn không chỉ chiếu lên trên một vài người trong phòng này, đèn sáng lên thì tất cả mọi sự vật xung quanh đều được hưởng. Cũng thế, nếu thật tình ta có tình thương trong ta thì mọi người quanh ta đều thừa hưởng - chẳng những con người được hưởng mà ngay cả cầm thú, cỏ cây và đất đá cũng được hưởng bình an và phước lành”.

Mr.V


Tuesday, June 12, 2012

MONDAY MORNING SMILES - 4



TÔI 

"Tình yêu và buổi sáng

Bây giờ là buổi sáng - một buổi sáng có nắng vàng hanh trên con đường lá cỏ
Tôi chỉ muốn nói với em một lời: anh yêu em

Tôi muốn nhìn thấy đôi mắt bỡ ngỡ và bàn tay thẹn thò vì những lời hò hẹn

Em đừng trách tôi sao vội vã giữa chỗ đông người: để chiếc nón u buồn khép vào bờ môi rười rượi ướt

Tình yêu không là những lời toan tính - thì em cũng đừng bắt tôi phải đắn đo: để cho bàn tay du thuyền ngập ngừng trên những làn sóng biếc

Nếu em không hài lòng - em có quyền đi
Cũng như em đã đi chơi trên những bờ sông vào những buổi chiều và nhìn mây bay trong những lần gió thổi

Nhưng xin em cũng đừng vì tôi mà e ngại dùm con chim trời đang mỏi cánh giữa trời xa
Cũng đừng vì mùa thu mà ấp ủ những chiếc lá khô vàng
Cũng đừng vì mùa đông mà sưởi lên nhóm lửa để tan lạc chiếc áo sương mù vì tro xám

Và xin em đừng trách tôi tại sao dám mưa làm giọt lệ buồn cài hoa trên những làn tóc ướt?
Và bài thơ có nghĩa gì khi tiếng khóc cũng chỉ là một thứ âm thanh?
Những tiếng sóng gầm thét, gào vang mang phù hiệu của một chuỗi cười đùa?
Xin em cho tôi được quyền ngạo nghễ như ánh lửa mặt trời chói chang vũ trụ - khiến cho bóng tối không dám hót ca mà phải cúi đầu trốn nhũi.
Em cứ tự nhiên sử dụng uy quyền tuyệt đối của ngôi vị nữ thần ban phát cho loài chim những điệu hót ca
Và chuyền sang những ánh sắc diễm huyền cho những hương hoa được biến thành dị thảo
Em có quyền run đôi tay làm khúc hát nghê thường
Và em có quyền làm đắm say lòng người bằng ngọn sóng đam mê của dòng suối thiên thần mắt biếc

Em có quyền bắt bướm tìm hoa kết lá làm thành mùa xuân

Thì xin em cũng đừng vì chút ngại ngùng giữa một lối đời đông khách và quãng đường đầy rẫy ngựa xe - cho tôi được mở cửa hồn mình gọi gió muôn phương chuyển về dự phần sính lễ

Lời nói yêu em không còn mang vẻ ngăn cách thẹn thò dẫn tôi và em vào lâu đài tình ái

Bây giờ là buổi sáng - một buổi sáng có nắng hanh vàng trên con đường lá cỏ
Tôi chỉ muốn nói với em một lời:
Anh yêu em!" 
...

MONDAY MORNING SMILES - 3


MỘNG MƠ

Luigi
Hy vọng, ngay khi đáp xuống sân bay Rome, anh đã có thể đọc được những dòng viết này.
Đây, lá thư tình đầu tiên. Viết như đã hứa.

Em lười. Lười thật sự. Đó là chân lý không thể chối cãi. Nhưng về lời hứa viết cho anh mỗi ngày, em sẽ ráng duy trì. Để rồi xem, sẽ có ngày anh nhận được nhiều hơn hai lá thư, thậm chí là ba, bốn. Rồi đến ngày không có chữ nào nữa cho mà xem. Hihi, anh quá hiểu em rồi còn gì!
Đừng có mà phiền trách.

Luigi này, Luigi, Luigi, Luigi!
Em thích gọi tên anh. Thậm chí, khi cái tên này khẽ vang lên trong vô thức, em cũng nghe ngọt ngào xiết bao, như cách em vẫn thì thầm vào tai anh thật khẽ, mỗi khi Luigi của em dậy muộn, mỗi khi em nhờ anh tắt hộ mụ iphone báo thức đáng ghét vào mỗi đầu ngày.

Có lẽ giờ này, Luigi của em đang yên vị trên máy bay. Em có thể hình dung ra khung cảnh này rất rõ, kiểu như em vẫn đang ở bên anh, tựa đầu vào vai anh, hay vùi mình vào cái mùi Ý ngây ngất phả ra từ trái tim anh vậy. Kể từ hôm nay, ngày anh đi, em luôn tự nhắc mình rằng con đường vẫn không thay đổi. Ngôi nhà ở phía trên cao thành phố vẫn trơ lì, có ô cửa xanh mở toan đón nắng. Và bên dưới là hai chậu cây phát tài ưỡn ẹo… Nhưng giờ lá đã to hơn, bầu trời nhiều mây hơn, và màu của chiếc phong linh đã bắt đầu sờn bạc. Em sợ người đồng hành hôm nay, không phải người của ngày hôm qua. Em cũng như anh vậy, níu kéo rất dở.

Lúc chạy từ sân bay đến nhà, vẫn lối về quen thuộc, em đã nghe Luigi nói với em bằng một câu tiếng Việt rất sõi, không biết học từ ai: “mỗi khi yêu lại một lần, thì vẫn là những cuồng si rất mới”. Em có dừng lại ở một ngã tư nào đó không rõ. Rồi em bắt đầu suy nghĩ vẫn vơ. Em nhìn lên bầu trời và trách rằng sao anh không ngoái nhìn lại em như ngày hôm qua, hôm kia và những ngày xưa nóng hổi. Bất chợt, em phát hiện mình đang khóc ngon lành. Hình như là to lắm, vì trong số những người qua đường, có một gã xấu xí đang ngoái nhìn. Thế là em vờ lấy tay để đếm đến ngày anh về, nhưng âu lo khiến em cộng trừ không còn chính xác.

Ai chẳng biết định mệnh có thể thay đổi, trong khi mọi thứ còn lại thì không. Ví như một lời nói, ly mojito cay sè, một lần trọn vẹn…đến tàn tiệc thôi đã không còn như chúng là. Luigi của em đang bay đến rất gần thiên đường. Chỗ của anh lúc này có cô đơn và trống trải như lòng em phía dưới này không. Trong thinh lặng, em lại thấy mình mỉm cười. Thế là em trở lại ngay với Luigi của em, trong khoan máy bay, ở hàng ghế First Class, nơi hai ta có thể dũi chân thẳng, tuột vớ và móc những ngón chân vào nhau. Tay vẫn nắm đấy thôi!

Em đang nghe bài hát của hai đứa. “Vola”. Có vẻ mãnh liệt đấy nhưng thú thật, em chả hiểu gì cả. Em yêu bài hát này bởi vì anh yêu nó. Thế thôi.

Luigi, nảy giờ anh chả để ý gì đến em cả. Coi bộ anh mê những công trình kiến trúc hơn em đấy. Em vừa pha thêm bột cream vào tách cà phê nóng hổi kìa. Ngủ tí đi Luigi. Để em thấy hàng mi anh vừa chạm khẽ xuống mí dưới. Ngày mai, khi nắng chiếu từ ô kính máy bay, chúng và cả bộ ria nâu nhạt mềm mại ấy sẽ trở nên trong suốt, đẹp đến tuyệt vời. Ước gì Luigi của em đặt quyển tạp chí xuống và hôn em ngay lúc này. Em sẽ ấm và hôn lại anh ngay. Và xoa đầu anh, như kiểu người lớn hay làm với mấy em bé ngoan bé bỏng.

Em ghét chuyện phải nhớ anh điên cuồng, trong lúc hai ta đang gần nhau. Em ghét luôn cảm giác lo sợ mơ hồ khi anh vẫn ôm em thật chặt trong suốt hai tháng qua. Em ghét luôn cả chuyện cô tiếp viên sẽ mang đến cho anh bộ gối mềm, trong khi sáng mai, em chẳng còn thấy ai bên mình. Em khóc tiếp đây, và anh cứ ngủ ngoan đáng ghét như thế.

Anh chẳng cho em yên nhé, Luigi. Đang nằm viết mà không thể nào thôi nhớ anh đấy.
Hay là vầy, anh đừng trở lại đây nữa.
Một ý nghĩ kỳ quái?
Vì anh về bên em rồi lại ra đi. Mà em thì không thích cái cảm giác miễn cưỡng chia cắt đó. Nếu như không muốn nói là phát điên lên, vì mất anh. Mất anh một lần nữa…
Cảm ơn anh đã đọc lá thư tình đầu tiên. Từng chữ một.
Em sẽ vẫn viết cho anh… Thôi, đừng chờ em. Ghét rồi.
Mi machi tesoro mio… < Em nhớ anh nhiều…>
May quá, Mildred Bailey cứu rỗi linh hồn em

“Oh, It’s time to dream, a thousand dreams of you!
It’s been so grand together, yes, together.
You thrilled my from the start.
You brought the spring again.
Your fingers touched the strings of my heart
And made it sing again.
I hope you dream a thousand dreams of me.
And if you do, I dream my whole life through.
A thousand, a million, a zillion dreams
Of you!”

Luigi, em ghét anh
và tội nghiệp em quá chừng quá đỗi.
Luigi, ngày mai là thứ hai.
Thứ Hai đầy tiên không có anh cơ đấy…


MONDAY MORNING SMILES - 2


TỘI NGHIỆP 


Anh! 
Em vừa đi xem fim về anh a, người ta thì cười, còn em khóc. Em nhớ anh nhiều lắm, chắc anh cũng đang nhớ em phải không:) Em đã lỡ hẹn xem film với anh bao nhiêu lần rồi nhỉ? Những mong ước cuối cùng đó e cũng không thực hiện đựợc cho anh.
Anh xa nhớ ! 
Em xa anh đã 2 tuần rồi! Với em mỗi ngày trôi qua dài vô hạn. E vẫn ko tin mình đã vĩnh viễn lìa xa nhau. Em ước gì đó chỉ là giấc mơ, để khi tỉnh giấc anh vẫn ở bên em, vẫn quan tâm, chăm sóc, chia sẽ mọi thứ với em và chúc em ngủ ngon mỗi tối. Vẫn là ánh mắt trìu mến, yêu thương dành cho em dù em có gây ra bao nhiêu lỗi lầm. Vẫn là những lời nói nhẹ nhàng dù em đang nạt nộ hay bực tức. Em nhớ xiết bao cái ngày cuối cùng gặp anh, hôm đó anh vui lắm, ánh mắt anh rạng ngời hạnh phúc vì đã hai ngày rồi mình ko gặp nhau. Anh à! E biết em đã có lỗi, ích kỷ với anh như thế nào, em đã đối xử tệ với anh ra sao. Không  phải em không quan tâm đến cảm giác của anh nhưng em cố lờ đi tất cả . Em muốn anh phải quên em đi, em muốn anh phải tìm được hạnh phúc khác nhưng em đâu biết rằng, hay em cố tỏ ra không biết chỉ khi bên em, anh mới được hanh phúc. Em đau đớn vì khi mất anh rồi em mới nhận ra được sai lầm đó và không bao giờ có cơ hội sửa sai. Em cứ day dứt mãi vì những mong muốn nhỏ bé của anh em cũng không thực hiện được.
Nhưng mà anh ơi! mình đã từng có thời gian rất hanh phúc phải không anh! Em đã từng rất rất yêu anh.
Anh luôn hỏi em : 

- Anh là người em đã yêu nhiều nhất trong tất cả những mối tình của em phải ko? 

- Uh, em đã yêu anh nhiều nhất, lâu nhất 
Em thương anh nhiều lắm, honey.
Mãi mãi vẫn vậy . 

- Vậy là anh vui rồi
Niềm vui của anh nhỏ bé vậy thôi, chỉ cần biết em đã yêu anh nhiều nhất là anh vui. Anh luôn yêu em mà ko cần sự đáp trả, ko cần sự quan tâm của em. Anh chưa ngừng yêu em dẫu chỉ là một phút. Anh chỉ cần biết em đang vui thì anh cũng sẽ vui, em được hạnh phúc thì anh mới hạnh phúc. Đó là tình yêu đích thực, tình yêu đích thực đầu tiên mà em đã từng biết, từng thấy. Em luôn biết là sẽ không ai yêu em nhiều hơn anh, sẽ không ai chiều chuộng em hơn anh, sẽ không ai hiểu em như anh, sẽ không ai có thể hy sinh cả sự nghiệp và gia đình vì em. Nhưng vì tất cả những điều đó làm em dần xa anh.
Em cho rằng anh là người đàn ông không mạnh mẽ, em luôn muốn một người đàn ông phải đặt sự nghiệp và gia đình lên trên hết và cũng có lẽ em đã ko vượt qua được rào cản của gia đình nữa. Chỉ duy nhất mỗi anh mới cảm nhận được nổi khổ tâm trong em. Em hối hận vô cùng anh ah! Em sẽ không như vậy nữa đâu, hãy quay về với em đi anh.
Anh đã hứa mình sẽ luôn bên nhau kia mà, anh đã hứa anh sẽ ở bên em bất cứ lúc nào em cần, anh sẽ đợi em mãi mãi, nếu sau này chồng em có ăn hiếp em thì anh sẽ cho một bài hoc mà. Sáu năm 3 tháng quen nhau, anh chưa từng thất hứa với em một lần nào. Cho dù sự cách trở về địa lý, cho dù mình ở rất xa nhau nhưng anh vẫn chưa một lần lỡ hẹn với em kia mà. Giờ anh chọn cách này để làm em đau vậy sao anh? Trái tim em đang rỉ máu, đau nhói nhưng em biết nó không  bằng nỗi đau mà anh đã phải chịu đựng. Sao anh không để em được chăm sóc anh một ngày nào, để phần nào em được thấy an lòng hả anh?
Nói sao cho hết sự hụt hẫng, đau đớn này đây. 
Em luôn yêu thương anh và cần anh trong cuộc sống, cần những lời động viên, cần những câu nói quan tâm của anh biết bao. Nếu đây là một giấc mơ dài thì em xin mình sẽ mãi được bên nhau, em sẽ bù đắp tất cả cho anh . Bao nhiêu câu giá như… cứ luẩn quẫn trong đầu em, nhưng đã quá đỗi muộn màng vì anh đã quá xa vời…
Vậy thì em xin kiếp sau mình sẽ bên nhau anh nhé! Anh nói kiếp này mình đã không thành, thì anh muốn kiếp sau mình sẽ nên duyên vợ chồng, chắc chắn là như vậy. Âu đó là số phận và anh cũng đã lựa chọn cách ở bên em rồi. 
Em không còn được thấy khuôn mặt hiền hậu của anh, không thể nghe anh nói, không thể thấy anh cười nhưng em vui vì biết rằng bây giờ anh vẫn luôn bên em, luôn dõi theo và phù hộ cho em. Em luôn để dành một chỗ ngồi cho anh kế bên em, mọi lúc, mọi nơi. Em cảm nhận anh gần gũi lắm. Anh hãy vui vì có rất nhiều người vẫn luôn quan tâm đến anh. Em sẽ cố gằng sống thật tốt để được lên thiên đàng cùng anh. Em hứa với anh em sẽ vui và nhất định sẽ được hạnh phúc, thành đạt.
Nhớ anh nhiều! 

Thương yêu anh vô ngần!
Hình như hôm nay là thứ hai...

MONDAY MORNING SMILES


TÔI

 Gửi bạn
Tôi đang viết trong hoàn cảnh như vầy:
-         Cặp mắt kính vừa gãy đôi (một giây trước)
-         Quên kéo khóa quần khi gặp hơn 20 người đẹp (nhục trong hạnh phúc)
-         Tiền ít, tình tan, đời tàn, dép cao su rách (thảm như bị hãm)
-         Một đống deadline cho nhiều dự án công việc, gia đình… bám meo (chán phèo)
Dùng kết luận: “Lời hứa, trách nhiệm và danh phận đang trôi tuột qua tầm tay” có lẽ thích hợp nhất.
Tuy nhiên, bạn cũng biết rồi đấy (mà hình như chưa), tôi là thể loại người không biết buồn. Thi thoảng, khi chẳng có chuyện gì buồn, tôi có buồn một chút… rồi thôi. Trong những lần gặp đầu tiên, bạn bè đều bảo tôi là người dễ gần, lại có phần vui tính. Kỳ thực, dù cho bên trong có héo úa đến đâu, tôi vẫn treo ngoài mặt một nụ cười tươi cộng thêm lối cư xử có thể đoạt giải “bông hậu” thân thiện. Ngoài chuyện viết lách linh tinh, tôi còn là thợ chụp ảnh nổi tiếng… giỏi và tinh tế. Chú ý, những bình luận trên là của tui, chứ không phải của người ngoài. Nên tôi nghĩ mình vừa xấu lại được bổ sung bởi  lòng tự tin nữa là “Chuẩn ổn!”.
Thu nhập từ hai công việc này, giúp tôi đủ trang trải học phí năm đầu đại học. Nói chung, tôi sống khá tiết kiệm. Thi thoảng, tự thưởng cho mình một chiếc vé xem phim, đôi giày, sách mới của Nguyễn Ngọc Tư… hay ngồi ăn đâu đó. Tôi không ưa quần áo vì căn bản gu thời trang của tôi không ổn lắm. Thi thoảng (tôi thích dùng lại chữ này cho nó thơ), tôi làm những bài mix&match thể nghiệm phối đồ trên chính mình. Đa phần các sáng tạo ấy đều đi trước thời đại. Nghĩa là khán giả không hiểu mẫu đang mặc thể loại gì, trong khi giới stylist chung cơ quan tỏ ra khá e dè kiểu miễn bình luận. Ý thức được chuyện đó, nên tôi không muốn nói thêm về vấn đề này, kể từ giờ phút này.
Tôi có hai hình xăm trên tay phải. Một là chữ “ôm”, hai  là chữ “prajinaparamita” (nghĩa là: Sắc tức thị không, không tức thị sắc). Tuy chúng không hầm hố cho lắm, nhưng tôi hầm hố đủ cho cả ba. Tôi tự hào với chúng, cũng như rất ưa kiểu tóc nữa Tae Yang lai Bằng Kiều. Trong khi mọi “tác phong” trên người tôi đều khiến phụ huynh mẹ đau đến nhói lòng. Cứ mỗi lần rời quê nhà lên thăm thằng con út trai, bà đều “nhói” tim như thế. Bà nói trong lúc tôi chở ra bến xe là bà không còn lời nào để nói nữa. Kiểu đó chắc buồn lắm đây! Nhưng sau này hy vọng mẹ sẽ hiểu tôi hơn bởi chuyện tôi nghiêm túc bảo vệ chủ quyền cái đầu mình.
Kể tiếp về tôi (dù bạn vừa ngáp) rằng tôi nghiện đôi bàn chân múp míp của mình. Mọi người nói chúng đáng yêu như những chùm chuối cau. Tuy phần gót hơi nẻ nhưng bù lại mười ngón chân lúc nào cũng được cắt dũa gọn gàng. Tôi đặc biệt thích ngửi mùi khóe chân khi cắt. Nó khắm khắm và hay hay và thơ thơ. Tuy nhiên, tôi chỉ làm mấy chuyện tế nhị này khi ở nhà một mình. Nghe đâu có gì là ghê so với bọn chuyên xỉa răng rồi … tự ngửi.
Xong!
Kết thúc một ngày làm việc, tôi áp hai bàn tay vào má mình để nghe mùi café sữa đá, mùi thuốc lá, mùi hộp mực rim me của cô bạn đồng nghiệp. Tôi đến tòa soạn muộn và ra về khá trễ. Trước đó, phải hoàn thành mớ thao tác sau: tắt máy lạnh, shut down máy tính, dọn bàn, lau màn hình, tưới nước cho hai chậu phát tài, nhặt lá ba chậu trầu bà, uống một ly nước lọc. Ngày nào cũng như ngày nào.
Hôm nay là sáng thứ hai.Tôi chợt nghĩ về một điều gì đó ít buồn như status “Monday morning smiles” chẳng hạn. Nó hứa hẹn là một câu chuyện tình vui và hay vừa phải. Câu chuyện này thoạt đầu không liên quan đến ai. Ti - cô bạn đồng nghiệp - nói cái chuyện này có vẻ hay ho. Tôi tin mình sẽ thành công và trở thành một nhà văn lưu danh sử sách.

 À quên, xin tự giới thiệu, tôi tên Chim một phóng viên trẻ người non dạ.
Bạn cứ gọi thoải mái, đừng ngại! 

Còn tôi đang bận nhớ đến nàng...



 

Tình thư cho AI

  Ngày 25/4/2024 Tiếp nối những chuỗi ngày yếm thế, ba viết thư cho con. Nếu không ai đọc thì thật buồn cho người viết, nhưng một khi đã c...